Những giọt nước cố ngược dòng/ Con gò viết tên mình/ Con nặn lại tâm tình/ Bằng những mong manh vừa chạm vào vực tối// Hình như con bị phủ nhận giữa tuổi thơ/ Hình như con chỉ kịp bơ vơ bóng hình/ Hình như con với lặng thinh/ Ngồi khóc tận cả bao kỳ đau thiêng.
Chẳng đi về đâu thiên thu cũng đến mùa thay lá/ Chẳng mang theo dấu chiều hôm hẹn buổi tái sinh/ Lặng lẽ người trong trăm năm hòa quên lãng/ Lặng lẽ trần gian rót cạn cốc rượu cay/ Khoát lên người cái nhớ đem giữ bàng bạc nào xa lắc/ Tìm đắp cho một vầng trăng lỡ chuyến bể dâu.