THƠ NGUYỄN ĐỨC HẠNH

09/01/2023 10:39:33 AM         

Biết bờ rồi sẽ lở thôi Chắt chiu để vá lần hồi cho nhau Biết thuyền đã đắm từ lâu Hồn quê xanh mãi làm đau trăng buồn

vanngheonline, 08:21 06/01/2023

Bài ca thuyền thúng - Ao làng
 
Thuyền thúng đánh sóng bờ ao
Bao nhiêu cỏ biếc rào rào vỗ tay
Mặt trời cũng phải qua đây
Ném dăm sợi nắng dù gầy vẫn tươi
Bờ này hoa Sen đang cười
Bờ kia hoa Súng liếc người trăng hoa
Trong đục cũng ao làng ta
Một giọt trăng cũng say ba bốn ngày
Ếch mê thơ quá mà gầy
Chão chuộc ngồi khóc thương vay cánh bèo
Thuyền rằng :- Bờ tựa đuôi mèo
Khát vọng cá chuối nhảy vèo mà đi
Bờ rằng :- Thuyền tí tì ti
Khát vọng kiểu ấy có phi vào nồi
Biển lớn cười vỡ bụng rồi :
-”Ra khỏi đáy giếng hãy ngồi cãi nhau...”
Người ta hớn hở vuốt râu
Tôi thành Thuyền thúng làm đau ao làng.
 
Bên dòng Thạch Hãn
 
Bao nhiêu máu đỏ nằm đây
Thành lửa trong đất cho cay mắt người
Tóc mẹ thành gió tả tơi
Đêm ngày ngóng xuống bời bời cỏ xanh
Ừ thì bia mộ vô danh
Không tên tuổi vẫn xây thành nước non
Làm sao có được vuông tròn
Mưa bom bão đạn nhiều hơn lá rừng ?
Cũng da cũng thịt rưng rưng
Hứng bao sắt thép còn chừng ấy thôi 
Không tên sông núi vẫn cười
Vẫn cho bóng mát vẫn rười rượi xanh
Tan thể xác còn tinh anh
Bao linh hồn hát quân hành trong đêm
Cũng đừng liệt sĩ không tên
Các anh còn mãi trong tim triệu người
Thạch Hãn thay mẹ à ơi
Ru nắm xương trắng nghẹn lời nước sâu
Có ở đâu ?có ở đâu
Đếm mộ chí đến bạc đầu thời gian?
 
Rồi ai mà chẳng
lên tàu...?
 
Gió nhìn xếp hàng ngoài ga
Gió toàn trốn vé vào toa nỗi buồn
Bướm trắng rủ rê chuồn chuồn
Lên tàu còn vẫy hoàng hôn làm gì ?
Hương lúa rủ mùa màng đi
Vẫn thương rơm rạ ôm ghì ruộng chiêm
Ga này nửa tỉnh nửa điên
Tàu như cột khói nằm nghiêng bên trời
Lỡ chân ghé toa bồi hồi
Bao nhiêu lá đổ vào ngồi như không
Còn em ngồi toa ước mong
Vô tư cười vỡ mặt sông đẫm chiều
Con tàu vừa chạy vừa kêu
Hạnh phúc sương khói nhắc điều bể dâu
Cùng đi trên một chuyến tàu
Bão lên gió xuống nhìn nhau không chào
Thăm em vấp cơn mưa rào
Tuột tay vỡ cốc chiêm bao cuối cùng.
 
Sông Cầu...
 
Núi gọi đồi giữ vẫn  về
Rác từng đục nửa lời thề trong xanh
Sông trôi chậm người trôi nhanh
Dẫu đá ném cố nguyên lành yêu thương
Này bao khúc cong đoạn trường
Không kêu nhưng sóng rách tươm mất rồi
Biết bờ rồi sẽ lở thôi
Chắt chiu để vá lần hồi cho nhau
Biết thuyền đã đắm từ lâu
Hồn quê xanh mãi làm đau trăng buồn
Hoàng hôn nhuộm đỏ  chuồn chuồn
Lục bình gọi tím thượng nguồn mà trôi
Sông soi bao mặt khóc cười
Sóng xô tan đục níu người  thật trong
Chỉ còn đoạn cuối của sông
Cơn mưa đưa tiễn long đong... rồi cười..
Nguồn Văn nghệ số 53/2022

Từ khóa: Từ khóa:  Thơ Nguyễn Đức Hạnh thuyền thúng ao làng sông Cầu
Ý kiến của bạn: