Nhà thơ Trần Nguyệt Ánh ở Đắk Lắk
Những cánh rừng hồi sinh
Sau bao ngày tưởng chừng như tắt thở
Dưới bàn tay hung tàn
Những trái tim xanh thẫm đại ngàn
Đã làm nên sự sống
Rừng trở mình trong nhịp sống hồi sinh!
Trái tim chàng trai Ê Đê hiền như suối
Tình yêu cô gái Ê Đê dịu dàng như cỏ
Một chiều niềm tin ngủ quên trong gió
Cơn lốc xoáy sâu giữa cánh rừng già
Khát khao trôi theo dòng suối
Mắt Già làng ngầu đỏ trời Nam!
Dòng nước đầu nguồn ủ rượu quê hương
Men lá rừng ướp hương tình của núi
Trên bản Thượng rượu cần mừng lúa mới
Lễ cúng thần linh không thiếu giọt ngọc trời
Khắp buôn làng thưởng thức vị quê hương
Hồn dân tộc ngấm trong từng nhịp thở!
Tranh của họa sĩ Y Nhi Ksor
Chạm vào giấc mơ biết hát
Ngày hôm qua mọc cánh bay lên
Con chim Cơ-tia trú mình lắng nghe lời nguyện ước
Chở giấc mơ về phía mặt trời
Niềm tin thức giấc
Những người con của núi rừng cất tiếng khải hoàn ca!
Tiếng chiêng buôn làng hôm nay lỗi nhịp
Khóc tiễn người về đất
Tiếng suối chân đồi cũng thôi róc rách
Mắt rừng thẫm sâu
Quầng lên màu giận dữ
Một con sâu không thể đục rỗng cả đại ngàn!
Mùi phố
Cuộn hương đêm vùi vào tóc mẹ
Ngổn ngang những gương mặt cuộc đời
Vuông vức bàn tay, gánh hàng rong đường phố
Nắn nót gói trong cơm áo nhọc nhằn
Mùi phố đêm về trong hơi thở lặng im!
Đêm qua, có một giấc mơ bay qua bầu trời
Ngự trị trong vì sao sáng nhất
Giấc mơ chứa bao điều bí mật
Soi chiếu khắp bản làng
Những em bé mồ côi
Nhặt ánh sao rơi về thắp lên ước mơ trong căn nhà tạm!
TRẦN NGUYỆT ÁNH