THƠ LƯU PHONG - TA BIẾT TA NỢ EM MỘT VÒNG TAY GIỮA MÙ SƯƠNG

07/04/2023 07:49:22 PM         

Tác giả Lưu Phong hay Nguyên Lưu tên thật Nguyễn Thế Phong sinh năm 1971, quê ở Phú Yên, từng là phóng viên các báo Phú Yên, Lao Động; hiện là Trưởng phòng Thông tin – Báo chí – Xuất bản Sở Thông tin và Truyền thông tỉnh Phú Yên.

Vanvn-  CẬP NHẬT NGÀY: 7 THÁNG TƯ, 2023 LÚC 13:52

Tác giả Lưu Phong hay Nguyên Lưu tên thật Nguyễn Thế Phong sinh năm 1971, quê ở Phú Yên, từng là phóng viên các báo Phú Yên, Lao Động; hiện là Trưởng phòng Thông tin – Báo chí – Xuất bản Sở Thông tin và Truyền thông tỉnh Phú Yên.
Nhà báo – nhà thơ Lưu Phong
Từng dọc ngang làm báo, xuất bản 2 tập phóng sự, bút ký nhưng Lưu Phong cũng say mê làm thơ viết văn đăng trên các báo trong nước. Sinh ra ở vùng đất giàu truyền thống thi ca, thơ với Lưu Phong như người bạn tri âm chia sẻ những nỗi niềm vui buồn sâu lắng và cả những khoảnh khắc thăng hoa khao khát vượt thoát sự trần tục đa đoan:
“Qua rồi nửa chừng xuân dòng đời/ Ta biết ở đâu đó nỗi lòng em luôn khao khát/ Ta biết trái tim ta bao đêm nhàu nát/ Ta biết ta nợ em một vòng tay giữa mù sương!”
 
TÓC SƯƠNG MIỀN NHỚ
 
Em nhẹ nhàng kết từng giọt sương
Khẽ khàng chạm lá cỏ
Sương trong ngần đôi bàn tay nhỏ
Bay bay, bay bay theo gió
 
Em vươn nhẹ vai gầy phía trời xa
Ướt môi sương bao mùa thu đợi
Vòng tay anh, vòng tay anh vẫn mãi xa người ơi
Lý lơi….
 
Ở nơi ấy anh có còn nhớ
Đêm mãi mê khúc ca vô thường
Tóc sương
Tựa vai nhau, cho nhau ấm áp
 
Dù có xa, có quên câu yêu thương hẹn thề phôi pha
Cũng xin một lần vén tóc sương
ngày nhớ
Em vẫn đợi chờ
Ngô nghê
Bao mùa trăng vỡ…
 
EM VÀ CHUYẾN TÀU ĐÊM
 
Xuyên đêm
tàu vút gió sương
Nắm tay siết mấy
mà vương tơ lòng
 
Đường tàu
một lối song song
Đường đời chệch hướng
long đong phận người
 
Câu thơ
Bến cũ ru hời
Thời gian đốt cháy
một thời duyên hai
 
Em về
nhặt nhạnh canh dài
Nhịp đôi thổn thức
chớm mai đôi đường
 
Bao lần
Sa ngã muôn phương
Gặp nhau thêm chút
vấn vương xuân thì
 
Tàu xa
thôi đã ướt mi
Em về nơi ấy
nhớ gì… riêng chung
 
PHỐ BIỂN NGÀY ĐÔNG
 
Phố chiều mưa rưng rức
Phù du trôi bên đường
Ta nhạt nhòa ký ức
Đếm giọt nhớ giọt thương
 
Phố nối nhịp trùng dương
Gió đông về rồi đấy
Sóng tình em vấn vương
Bờ cát vơi lại đầy
 
Phố trầm đan tóc mây
Dệt mộng tuổi trăng tròn
Người đi có trở lại
Ta niềm nhớ đa đoan
 
Phố cong ngọt môi son
Ngực căng tròn, nhịp biển
Bến đợi tình nước – non
Thuyền mù khơi miên viễn…
 
Phố mưa… mưa triền miên
Rũ muộn phiền phù vân
Ta xênh xang lãng tử
Em dịu dàng thanh tân…
Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy
BIỂN ĐỜI
 
Đã thôi gập ghềnh sóng cả dặm xa
Ta níu tiếng vọng đong đưa bến cũ
Nhịp đời trôi, trôi về nơi trú ngụ
Chia thời gian nhặt câu hát đò đưa
 
Chiều bãi bờ tím ngát hoa muống biển
Lớp lớp sóng đong đầy nỗi trầm tư
Nhịp đời vẫn trôi, trôi đi nhiều thứ…
Ngũ uẩn* khai ngộ vô ngã, vô ưu
 
Ngày đông in dấu chân tròn trên cát
Tiếng mưa trong veo neo giữ tình người
Ta về sông quê giăng câu, buông lưới
Ru hời câu hò man mác gió sương
Để tiếng lòng an nhiên giữa biển đời.
________
Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức
 
NÓI VỚI EM
 
Gió động không duyên cũng hững hờ
Ánh mắt nào trao nhau
Ta biết em ướt mi
giữa tỉ tỉ người trên trái đất này
 
Chớm mai
phố nhỏ nhuộm sắc thu sang
Ta hôn nhau vội vàng
Vội vàng tan chảy như giọt sương đầu cỏ
Chia xa, chia xa biển sóng mênh mang
 
Có những phút giây nhớ về nhau
Xin đừng gợi lại những niềm đau
Xin đừng hờ hững như xa lạ
Xin đừng hờn trách tình trôi mau
 
Qua rồi nửa chừng xuân dòng đời
Ta biết ở đâu đó nỗi lòng em luôn khao khát
Ta biết trái tim ta bao đêm nhàu nát
Ta biết ta nợ em một vòng tay giữa mù sương!
 
Dẫu nhạt nhòa mưa bụi thời gian
“Điệu Valse cuối”… ru tình
Ta hát cho em
Ngày nhớ.
 
CÓ CÒN CHO NHAU
 
Bao mùa trăng vỡ đáy sông
Bao mùa gió chướng, tình nồng phôi phai
Tại trăng tại gió tại ai
Vòng tay đan tóc một mai có còn?
 
Vườn hồng đang độ trăng tròn
Mà môi đắng chát héo hon tháng ngày
Niềm thương treo gió vèo bay
Niềm yêu rạn vỡ, sâu cay cuộc tình
 
Đảo điên hai nửa lặng thinh
Bất ư bất hoặc soi mình xốn xang!
 
ĐI QUA BÓNG TA
 
Tiềm thức hiện về
Cháy bùng bếp lửa rơm rạ quê nhà
tiếng bánh xe sắt cọt kẹt đồng xa
lũ em chen chúc trong ngôi nhà vách đất
chất chứa nắng mưa
và ta thấy bóng ta in trong mắt tuổi thơ bần hàn
 
Đường đời ngơ ngác
trôi theo dòng thác lũ ra biển lớn
có vững tay chèo chống thuyền đậu bến duyên
hay buông lơi cho đời trôi vô định?
 
Chia xa những yêu thương che chở bên mình
riết róng cuộc tình non nớt tuổi học trò
chạm lấy muộn phiền
mồ hôi thẩm sâu giấc ngủ
mãi miết đi tìm giấc mơ con
 
Đi về phía mặt trời in hình nước non
Nghe huyền sử rưng rức án oan Lệ Chi Viên
hân hoan bốn trăm năm mở cõi đất Phú
thức cùng sao khuya rèn giũa con chữ
viết nên những câu chuyện thời cuộc réo rắt lòng người
 
Sao khuya, sao khuya vời vợi
và hoa đã nở phía trời xa…
và sóng cả dồn dập tơi tả
nhói đau tìm lại chút bình lặng
trong mình
trú ngụ
 
Bóng núi mãi ngái ngủ
chật chội nơi trái tim không biết ngủ yên
ta biết ta chưa ngộ bi, trí, dũng
ta biết ta lãng quên những yêu thương vô tận
 
Dáng sương một đỗi phù vân
nhân sinh chỉ có một lần này thôi
vòng tay giang rộng nắng nôi
buông cầu ấm áp, buông lơi bóng mình
 
Trời sao khuya vẫn trôi lặng thinh
mặc kệ gió sương mịt mờ trong hơi thở ngàn sâu
ta thả hương lòng đọng lại câu thơ
viết tiếp những ước mơ…
viết tiếp những câu chuyện an yên lòng người!…
 
LƯU PHONG
Từ khóa: Từ khóa:  thơ Lưu Phong ta nợ em một vòng tay giữa mù sương
Ý kiến của bạn: