Ngực rỗng như cánh đồng hút gió/ con đường đất hanh hao chớm đông/ mùa đã chạy dài trên sông/ chỉ mình tôi ở lại/ tôi sẽ gom những bông lúa nặng hạt cúi đầu rụng vào khoảng tối/ gom những ngày ăn đong/ cởi áo quần lội giữa dòng sông/vẫn không tìm được bóng mình/ năm ấy/ chuông chùa buồn khan như lời hẹn cài then vào gió/ ni cô bỏ mõ/ đeo khăn von/lấy chồng.
Chuyện công chúa lén lút gặp lại người yêu cũ lần nữa bị phát giác. Vua Trần Nhân Tông buộc khuyên chị gái xuất gia để tránh điều tiếng lẫn giữ thể diện cho triều đình.