Trang chủ Tìm kiếm với từ khóa: "lạ"


Tìm theo:

LÝ VĂN HIỀN - GÃ CUỒNG SI VỚI NHỮNG LỠ LÀNG TÌNH, ĐAU PHẬN SỐ CÙNG NHỮNG VỌNG ÂM KÝ ỨC
14-03-2022     

Từ thỉ tới chung, thơ Hiền ít đề cập đến những chủ đề lớn, mà ngay cả với chủ đề lớn, cũng không bao giờ anh “đao to búa lớn”. Mênh mông tình tỏa ra từ cảm nhận sâu lắng của hồn thơ, chuyện lớn lao cũng xuất phát từ những điều rất nhỏ. Tình yêu trong thơ anh là tiếng thở dài của những lỡ làng, âm thầm vọng lại từ một ký ức của “chuyện ngày xưa”. Tha nhân trong thơ Hiền thường là những phận người bé mọn, những số phận éo le.

Thơ gián tiếp và thơ trực tiếp – Tiểu luận của Anh Ngọc
13-03-2022     

Đây là một câu chuyện khá dài dòng và cũng khá… cũ kỹ. Tuy nhiên, lâu lâu không thấy ai nhắc tới, vả lại nhân ngày xuân rỗi rãi, ăn cơm mới nói chuyện cũ cũng là việc thường thấy.

Nhà thơ Xuân Quỳnh trong ký ức con riêng, con chung
05-03-2022     

Xuân Quỳnh đã dùng chữ “tình” rộng lớn của mình để giữ lửa cho gia đình. Bà đi xa nhưng tình mẫu tử như suối nguồn chảy trong hai người con ở lại.

Chiến tranh điên loạn và những mối tình tráng lệ
01-03-2022     

Bệnh nhân người Anh là cuốn tiểu thuyết lạ, lạ bởi cái đẹp và vẻ mông lung của nó. Bằng một cách tài tình nào đó, Michael Ondaatje đã luồn sợi chỉ của cái đẹp qua lỗ kim thời đoạn, để rồi từ đó ông khâu nên chiếc áo đẹp đẽ của những mối quan hệ, của tình người và đồng thời là cái giá phải trả vì máu, loạn lạc và chiến tranh. Tất cả được ông gom vào tác phẩm này như một bản trường ca day dứt về những mối tình, nỗi ám ảnh, hận thù, yêu đương… trong một bối cảnh đầy điên loạn.

Đi tìm ẩn ngữ thơ Hoàng Cầm
23-02-2022     

Tôi gặp Hoàng Cầm lần đầu tiên vào những năm bảy mươi. Tập thơ Về Kinh Bắc bấy giờ còn là bản thảo. Một cuốn sổ bìa cứng, giấy carô và những con chữ phóng túng như muốn vượt ra ngoài lề. Đặc biệt, thỉnh thoảng lại có một bức tranh minh họa của Bùi Xuân Phái, Sĩ Ngọc…, hay của chính nhà thơ. Về Kinh Bắc với những giai thoại về số phận của nó đã gây cho tôi một ấn tượng bàng hoàng. Tôi nài nỉ Trúc Thông dẫn tôi đến nhà Hoàng Cầm. Bấy giờ ông được phép mở quán rượu tại gia để lấy tiền độ nhật. Hoàng Cầm là một người dong dỏng, đẹp trai, giọng nói ấm áp, cách nói hấp dẫn, hơi trình diễn, và đầy một sự dịu dàng nữ tính. Ông thật tương phản với tất cả những gì xung quanh: căn nhà cấp bốn lụp xụp, tối tăm và lũ tửu đồ thô kệch mà ông phải lăng xăng phục vụ. Tôi và Trúc Thông chọn một góc khuất, gọi hai chén rượu và ngắm Hoàng Cầm.

Mối tình cuối cùng của văn hào Macxim Gorky
15-02-2022     

Maria Budberg đến Petrograd vào giữa mùa đông băng giá năm 1918 – 1919 với hy vọng cứu được căn hộ của mình. Ngôi nhà của cô tránh khỏi được số phận như những ngôi nhà chung quanh khác. Ủy ban Trợ tế đóng đại bản doanh ở đây. Trước ngày lễ Giáng sinh, một bức thư đến từ Estonia với ngôn từ lạnh lùng thông báo: “Một đám trai làng đã hành hung chồng cô đến chết. Chúng phóng hỏa đốt nhà cô. Chỉ có cô bảo mẫu cùng lũ trẻ trốn thoát và ẩn náu tại nhà hàng xóm”.

Điên và Đẹp trong thơ Bùi Giáng
12-02-2022     

Đẹp thì ai cũng thích. Điên thì ai cũng sợ. Khổ nỗi chẳng ai thừa nhận có thoáng điên điên mới thấy đẹp lạ quanh mình mà dám cá biệt liều mình. Đơn giản, điên là mất tất cả những gì thuộc về người tỉnh táo bình thường, nhưng được một cái gì riêng họ mà ta không biết, vì ta chưa kịp điên, lỡ điên cũng chẳng chịu nhận mình điên, như thằng say có bao giờ chịu nhận mình say… cho nên đố mà ai hiểu được cái gọi là bí nhiệm ở những kẻ thơ điên, thơ say… mãi tôn vinh cái Đẹp, chạy theo cái kỳ mỹ giữa đời.

Thơ Nguyễn Đức Mậu: Nơi tôi ở hoa đại rơi trắng đất
08-02-2022     

Từ nhà số 4 Lý Nam Đế: “Nơi tôi ở hoa đại rơi trắng đất/ Có ai nhìn hoa ngỡ tóc bạc trên đầu/ Cái hòm thư mới một lần sơn lại/ Bác gác cổng già năm trước giờ đâu…?”

Nghĩ về nhà văn Túy Hồng
04-02-2022     

Tin nhà văn Túy Hồng mất ngày 19.7.2020, làm xáo trộn ký ức của nhiều nhà văn và người đọc, nhất là độc giả miền Nam giai đoạn trước 1975. Nhiều người chợt nhớ trong khi rất nhiều nhà văn khác như Nguyễn Mộng Giác, Dương Nghiễm Mậu, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Nguyễn Thị Hoàng, Trần Thị NgH… đều đã có tác phẩm được in lại, riêng Túy Hồng vẫn chưa; một số người còn tưởng Túy Hồng đã đi xa lâu lắm. Chợt nhớ đến câu thơ của Đỗ Phủ: “Văn chương thiên cổ sự/ Đắc thất thốn tâm tri” (Văn chương là sự nghiệp muôn đời/ Được hay mất chỉ tấc lòng biết thôi). Trong tấc lòng nhỏ bé, hạn hẹp của tôi, văn chương Túy Hồng vẫn còn ám ảnh, nhiều nhất là những gì bà viết về Huế và về thân phận người phụ nữ.

Thi sĩ Hoàng Cầm với định mệnh “Diêu bông”
02-02-2022     

Sau rất nhiều năm tháng và các cuộc Liên hoan Sân khấu định kì của Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, tôi vẫn bồi hồi nhớ lại Liên hoan Sân khấu nhỏ toàn quốc 1996 ở Ninh Bình, tôi bay từ TPHCM ra Hà Nội, đi Ninh Bình tham dự. Trở về Hà Nội, tôi đến 51 Trần Hưng Đạo lấy vé máy bay đặng trở lại TPHCM. Tôi tình cờ gặp ông – thi sĩ Hoàng Cầm đầu bạc – đang ngồi uống chén nước trắng (rượu quê nấu lấy), ở quán cóc vỉa hè Hà Nội, ngay trước cổng phụ, lối ra vào ngôi nhà Liên hiệp văn nghệ 51 Trần Hưng Đạo, vốn là biệt thự của Bảo Đại ngày xa xưa.