Trang chủ Tìm kiếm với từ khóa: "Lê"


Tìm theo:

CHÙM THƠ LÊ NHI - VẪN KHÔNG TÌM ĐƯỢC BÓNG MÌNH
08-12-2022     

Ngực rỗng như cánh đồng hút gió/ con đường đất hanh hao chớm đông/ mùa đã chạy dài trên sông/ chỉ mình tôi ở lại/ tôi sẽ gom những bông lúa nặng hạt cúi đầu rụng vào khoảng tối/ gom những ngày ăn đong/ cởi áo quần lội giữa dòng sông/vẫn không tìm được bóng mình/ năm ấy/ chuông chùa buồn khan như lời hẹn cài then vào gió/ ni cô bỏ mõ/ đeo khăn von/lấy chồng.

THẦY ĐỖ ĐỨC HIỂU VÀ CHÀNG ''DỊ NHÂN'' KHOA VĂN TIÊN PHONG MẶC QUẦN LOE
06-12-2022     

Chàng sinh viên Văn khoa thuở ấy đã bị thầy kỷ luật vì “dám” diện chiếc quần loe thời thượng lên giảng đường. Nhưng cách anh ứng xử với thầy khiến bạn bè phải trân trọng và vị nể.

NGÔI LÀNG ĐỊA LINH NHÂN KIỆT - QUÊ HƯƠNG BÀ CHÚA THƠ NÔM HỒ XUÂN HƯƠNG
02-12-2022     

Là người con xứ Nghệ, tôi nghe danh tiếng làng Quỳnh từ ngày còn rất nhỏ, nhưng nuôi khao khát đặt chân tới làng Quỳnh chính là khi tôi được học những bài thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương – một giọng thơ tài hoa, uyên bác mà đầy “dân gian”, đầy ngạo nghễ.

THẢO NGUYÊN VÀ NHỮNG VẦN THƠ KHE KHẼ
01-12-2022     

Trong lời giới thiệu, nhà thơ Thanh Thảo đã nhận xét rất thấu đáo rằng: “Tôi được đọc thơ Thảo Nguyên ngay từ tập thơ đầu tay của anh. Ngày ấy, tôi đã nhận xét, bây giờ đọc lại vẫn không cần sửa: Thơ Thảo Nguyên mộc mạc - chân thành và hồn nhiên - bất ngờ như con người anh”.

CHÙM THƠ LÊ NGỌC DŨNG - LÀN MÂY LỬNG LƠ DÃY ĐỒI VÀNG
30-11-2022     

Con cheo, con hoẵng đi về hút sâu đáy vực/ con dúi, con trăn đã ngủ trong nhà của nó/ rao rảo chiều bầy vẹt/ ngô hạt rơi rơi lưa thưa dọc suối/ tán cây vô hình mờ hiện/ một đường cong/ rũ xuống vai rượi mát năm nào…

NHÀ VĂN VIỆT NAM TRONG NHÀ TỪ QUÂN XÂM LƯỢC
23-11-2022     

Cầm trong tay bộ sách(), tôi thật sự ngỡ ngàng và có phần thán phục trước sự lao động nghệ thuật vừa nghiêm túc vừa dày công của nhà văn Lê Văn Ba, người đã từng trải qua lao tù của thực dân Pháp ở Hỏa Lò, Hà Nội (1952-1953) và nay đã bước sang tuổi bát tuần, mà vẫn làm được điều tưởng chừng như quá khó đối với không ít người và ngay cả với bản thân ông.

CUỘC CHƠI TỪ BIÊN GIỚI ẢO CỦA THỂ LOẠI
20-11-2022     

Sự nghiêm ngặt của thể loại là sản phẩm của trí thông minh loài người trong hành trình sáng tạo. Nhưng sự lỏng lẻo của nó mới là chất xúc tác cho trí tưởng tượng to lớn của người làm nghệ thuật. Đặt mình trong những nguyên lí, thi pháp, chuẩn mực của thơ về câu từ, vần điệu, cấu tứ, đặc biệt là phẩm chất “dễ đi vào lòng người, dễ thuộc, dễ nhớ, dễ ngâm nga”, các nhà thơ hiện đại Việt Nam nói chung thường có xu hướng ổn định trong những cảm giác về thơ.

VŨ HẢI ĐOÀN - CHƠN CHẤT ĐẤT VÀ TƠ NON CỎ -Tiểu luận MAI BÁ ẤN
16-11-2022     

Hòa bình, thống nhất, qua máu lửa chiến tranh, Vũ Hải Đoàn trở về với cuộc đoàn viên. Trên vùng đất của hồn thơ chơn chất bắt đầu mọc lên những đóa thơ tơ non như cỏ cho dù những tháng ngày này, anh đã bước qua cái tuổi thanh xuân.

THƠ HÀ NGUYÊN - MÌNH TỰ NHẮC MÌNH ĐẾN GA CUỐI MỚI DỪNG CHÂN
15-11-2022     

Mỗi lần đi sai không đủ thời gian quay lại// Ngã tư đèn đỏ bật lên/ Già trẻ, lạ quen, sang hèn… đều dừng// Đường đời không có đèn tín hiệu/ Biển chỉ dẫn chẳng ghi dòng cảnh báo/ Mình tự nhắc mình đến ga cuối mới dừng chân

KHI THANH THẢO ''THẮP ĐÈN LÊN'' -Tiểu luận TRẦN ĐĂNG
11-11-2022     

Trong “Thử nói về hạnh phúc”, ông viết: “Tôi thắp đèn lên bốn bên là đất/ mỗi lúc bom rung đất rơi đầy mặt/ đất rơi đầy giấc mơ…”. Thanh Thảo đã “thắp đèn” cho đời mình và cũng là để nhìn rõ thế hệ của ông thời trận mạc.