NGUYỄN THÁNH NGÃ - NGƯỜI LƯU LẠC NHƯNG HỒN KHÔNG LƯU LẠC

11/01/2023 09:02:02 AM         

Lang thang qua nhiều vùng đất, sự giao thoa, tiếp biến chất giọng, văn hóa là một tất nhiên. Đọc thơ anh tôi có cảm giác như đang nghe tiếng thánh ca lan ra từ các giáo đường, vang ngân trong bãng lãng dốc đèo, dịu dàng và sang trọng. Nhưng dường như, phần sâu thẳm nhất của hồn thơ anh vẫn dành trọn cho quê hương với những thương nhớ vơi đầy, như anh từng khẳng định: “Người lưu lạc nhưng hồn không lưu lạc”.

 

 
Nguyễn Thánh Ngã sinh năm 1958 tại Ba Gia, Sơn Tịnh; là Hội viên Hội VHNT Lâm Đồng, Hội viên Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; hộ khẩu thường trú tại tại Lâm Hà, Lâm Đồng, đang sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh. Đến nay, anh đã in 10 tập thơ, đạt 5 giải thưởng các cuộc thi thơ trong nước và quốc tế.
Vì cuộc mưu sinh, Nguyễn Thánh Ngã rời quê hương từ tuổi nhỏ. Có lẽ vì thế chăng mà ta nhận ra, thơ anh chân thật, trong trẻo, ngôn ngữ vẫn bình dị như Quảng, nhưng cấu trúc câu thơ khá hiện đại và cô đặc, ít câu nệ vần điệu như câu ca Bài chòi quê anh. Hình như độ nặng giọng Quảng đã được pha loãng bằng cái bềnh bồng, nhè nhẹ của sương khói của cao nguyên Lâm Viên thơ mộng.
Lang thang qua nhiều vùng đất, sự giao thoa, tiếp biến chất giọng, văn hóa là một tất nhiên. Đọc thơ anh tôi có cảm giác như đang nghe tiếng thánh ca lan ra từ các giáo đường, vang ngân trong bãng lãng dốc đèo, dịu dàng và sang trọng. Nhưng dường như, phần sâu thẳm nhất của hồn thơ anh vẫn dành trọn cho quê hương với những thương nhớ vơi đầy, như anh từng khẳng định: “Người lưu lạc nhưng hồn không lưu lạc”.
Chuyên mục Người Quảng Ngãi xa quê kỳ này xin giới thiệu cùng bạn đọc xa gần trang thơ Nguyễn Thánh Ngã.
                               (Giới thiệu và chọn thơ: MAI BÁ ẤN)
 
 
THƠ NGUYỄN THÁNH NGÃ
 
BÀI THƠ KHAI BÚT
 
Sáng mùng một
Nạp pin điện thoại
Nghe tiếng thạch sùng kêu
 
Mở cửa tờ mờ
Thấy mọi nhà đóng cửa
 
Tiếng gà lên lay làn hương xông đất
Tia nắng bẽn lẽn cây vườn
Hoa thức ngọn gió se...
 
Đã ba chiếc phi cơ nghiêng trời hạ cánh
Đã có tiếng chim gù,
Tiếng chích chòe trong lồng cãi cọ
 
Bầy chim sẻ có biết Tết gì đâu
Vẫn ríu ran trên ngọn cau thường lệ
Im ắng lạ thường
Nhưng mặt trời vẫn thế...
 
Chợt nghĩ,
Chỉ con người dám khoác cho thời gian chiếc áo
Áo tết đầu năm
Trong khi thời gian không hề biết...
 
Hòn đá kia cũng vậy
Ngọn cỏ ẩn mình dưới những biếc xanh
Chấm giọt sương khai bút...
                         
 
 
 

MÙI THƠM CỦA NƯỚC MẮT

 

Được che bởi làn khói, người đàn bà khỏa thân trong căn phòng. Những vật dụng trang điểm trở nên thừa thải. Châu thân của nàng như quân vương có thể khiến ghế bàn im lặng. Nỗi im lặng tuyệt đẹp của không gian. Còn thời gian khựng lại trên đường nét, những thay đổi bất lực. Màu sắc có thể câm nín nhưng hình ảnh đang nói với căn phòng sự hạn hẹp
Tôi ngồi bên bàn ăn được dọn đầy hoa trái. Những mỹ nhân đã từng ngồi đây, đã từng cười nói như hoa thơm trái ngọt. Tôi được mời mà không biết mình là thực khách. Chỉ ngồi ngắm trộm những làn hương, những vị trái thấm qua mường tượng. Nếu có thể thấy môi mình thơm trên đầu lưỡi là biết vị giác hạnh phúc có thể lưu đọng, cầm giữ…
Đến khi người đàn bà bước ra, thế giới không còn ranh giới. Và tôi ngồi ăn với nàng như thể nàng ăn tôi và tôi ăn nàng. Chúng tôi nuốt nhau nhan sắc của sự dịu dàng. Trời ban một buổi sáng hình như. Và tôi hình như là ai giữa mùa tẩy trần nguyên thể. Nàng không muốn tôi là ai cả để chính nàng là tôi, từng phân mảnh cô đơn…
Nàng ngồi bên suối vắng, ghế đá thạch anh sáng như da nàng, thanh mảnh và mịn màng. Nàng tắm rửa một ban trưa nồng cháy. Hoa pơlang rơi trên tóc trên vai nàng hoang dại. Đâu đó tiếng mễnh tác gọi bầy ăn cỏ non trên ngọn đồi mưa đầu mùa vừa nhú. Khi nàng nằm xuống suối, nước suối trong những viên đá cuội bật lên tiếng hát. Tôi lại tôn nàng làm chúa tể của rừng tôi, hoang sơ và tĩnh mịch. Nàng cởi bỏ chiếc áo trần gian lần nữa, tắm gội và đi trong mùi thơm của nước mắt…
 
 

ĐÓN GIÁNG SINH Ở MIỀN TRUNG 

 

 
Những cơn bão đã ngủ yên
Khép lại con mắt tàn phá
Chỉ còn đổ nát trên niềm vui cây lá
Ngày thật xanh loang trên bờ vai khí tượng

Bất chợt lạnh về
Bất chợt em reo những tiếng chuông

Hoa huệ trắng nở bình yên như lời kinh thánh
Đất dẫu gầy đâu thiếu vắng những giấc mơ
Ta mơ ngày không còn bão lũ
Ta mơ mình sinh lại ở miền Trung

Tiếng nói vi vu là một phép lạ
Đất eo cong nên sức bật không mùa
Người lưu lạc nhưng hồn không lưu lạc
Em lại về thương rét mướt quê hương...

"Silent night" nhập hồn xứđạo
Nhập hồn ta đêm ballade du dương
Em còn những niềm Jazz rung động
Lại xây trên đổ nát khúc tình yêu...

                                      Noel 2008
Từ khóa: Từ khóa:  Nguyễn Thánh Ngã người lưu lạc hồn không lưu lạc Mai Bá Ấn
Ý kiến của bạn: