TRƯỜNG CA ''NHỮNG NGƯỜI TRÊN CỬA BIỂN'' CỦA VĂN CAO

03/11/2023 09:31:42 AM         

Bạn đọc cần chú ý đây là Trường ca được Văn Cao sáng tác gần 70 năm về trước, giữa một hiện thực rất bề bộn của vùng đất Hải Phòng cũng như của toàn dân tộc lúc bấy giiờ. Đọc Trường ca “Những người trên cửa biển” của Văn Cao để chúng ta cảm nhận thêm về một tài năng hiếm có trong lịch sử văn học nghệ thuật Việt Nam. Nhân đây, xin được đăng bài thơ “Trầm tư Văn Cao” tôi đã viết vào những ngày ông mất cách đây gần 30 năm


Văn Cao - Tác giả Quốc ca Việt Nam là một người đa tài. Vừa là Nhạc sĩ vừa là Thi sĩ vừa là Họa sĩ. Ông sinh ngày 15/11/1923 tại Hải Phòng và mất ngày 10/7/1995
. Hướng tới 100 năm ngày sinh Văn Cao (15/11/1923 – 15/11/2023), chiều hôm qua, nhà thơ Thanh Thảo đã điện thoại cho tôi để vi tính hóa toàn bộ Trường ca “Những người trên cửa biển” ra đời từ năm 1956 của Văn Cao được in trong một tập sách khá hiếm “Văn Cao – Tác phẩm thơ” do Nxb Đồng Nai ấn hành năm 1996 (nhân tưởng niệm 1 năm ngày mất Văn Cao) và được Nxb Hội Nhà văn tái bản năm 2013 (nhân 90 năm ngày sinh Văn Cao). Trường ca này ít được mọi người biết tới và không ít người có những nhận xét phiến diện về giá trị của Trường ca. Tôi đã tích cực đánh máy toàn bộ Trường ca này trong một đêm và sáng nay (02/11/2023), nhà thơ Thanh Thảo cùng tôi đã rà soát lại một vài câu chữ chưa thống nhất trong các tài liệu, tập sách đã công bố. Sau khi thống nhất, chúng tôi xin đăng lại toàn văn Trường ca này trên bichkhe.com.

 

 
 
 
Bạn đọc cần chú ý đây là Trường ca được Văn Cao sáng tác gần 70 năm về trước, giữa một hiện thực rất bề bộn của vùng đất Hải Phòng cũng như của toàn dân tộc lúc bấy giiờ. Đọc Trường ca “Những người trên cửa biển” của Văn Cao để chúng ta cảm nhận thêm về một tài năng hiếm có trong lịch sử văn học nghệ thuật Việt Nam. Nhân đây, xin được đăng bài thơ “Trầm tư Văn Cao” tôi đã viết vào những ngày ông mất cách đây gần 30 năm (Mai Bá Ấn)
 
 
VĂN CAO
 
                                                            NHỮNG NGƯỜI TRÊN CỬA BIỂN
 
                                                                                                          - Trường ca
 
 
I. Ai biết Hải Phòng ở đâu
 
1.
 
Sinh tôi ra đã có Hải Phòng
 
Đầu nhà mới trồng cây mận
 
Bãi Sú bồi thành bến
 
Nhà máy xi măng đã dựng bên sông
 
 
Tôi nghe tiếng hát mẹ chiều ru võng
 
Những ca dao của đồng lúa quê hương
 
Những dáng cò lặn lội
 
Những cánh cò bồng bế tôi đi
 
 
Những bóng cò trắng như giấc mộng
 
Đưa võng đời tôi những buổi chiều dĩ vãng
 
Sáng trưa u ú còi tầm
 
Đêm dài nghe mưa dầm dãi
 
Tôi không có quê hương
 
 
Nghe đâu như Thái Bình, Hà Nam Phủ Lý
 
Như Nam Định
 
Ruộng đất mênh mông trong tiếng hát
 
Quê mẹ quê cha cách một vườn trầu.
 
 
Hải Phòng nhiều mây nhiều nước
 
Mênh mông bốn phía chân trời
 
Có mùa nhạn bay ra biển
 
Chim yến từ biển bay về
 
Lòng sông đất bồi ngày càng nhỏ
 
Bướm trắng rụng đầy ngọn sú ven sông
 
Không ai nhớ từ bao giờ
 
Giữa các ngả sông về biển
 
Ai đã lấp đầy những dòng sông bãi sú vô danh
 
 
Cồn đất lầy um tùm cây cỏ dại
 
Nổi lên thành một phố
 
Ngọn khói đùn lên sừng sững chân trời
 
Người dân thành phố
 
Mồ hôi còn nước mặn phù sa
 
Dầu mỡ bụi than
 
Sống như muối đọng lấy bờ lấy bãi
 
Sống chắt chiu đùm bọc yêu thương
 
Che chở nắng mưa đỡ đần buổi gạo
 
Đoàn thuyền nát buộc vào nhau ngày bão
 
Chưa quá ba đời, sống trong một xóm
 
Chưa đầy chục người chết trong một mái nhà thuê
 
Bạn bè quen thuộc
 
Các giống người
 
Từ chân trời bốn phương đi lại
 
Thuở nhỏ lòng tôi thường hướng mãi
 
Theo những con tàu biển ra đi
 
Đến những đất đai tưởng tượng
 
Những người anh thủy thủ kể cho nghe
 
Nơi mọc đêm đêm những ngôi sao biển
 
Rực rỡ chân trời những hạt lưu ly
 
Tôi bơi như con cá dưới nước
 
Vẫn không bơi dài ra tới biển
 
Tôi theo những thuyền cá ra khơi
 
Vẫn chưa đi tới chân trời
 
 
2.
 
Ai biết Hải Phòng là đâu
 
Từ giã bờ tre mái rạ
 
Đến đây là chỗ cùng đường
 
 
Những hàng ren hàng thêu Nam Định
 
Những thợ giỏi làng Hồ làng Bưởi
 
Những giọng ca hay nhất Bắc Ninh
 
Lũ lượt đi vào tỉnh
 
 
Gió biển thổi về trắng trời trắng đất
 
Mười năm chưa nguôi nổi
 
Mái rạ bờ tre xưa
 
Cả cuộc đời chỉ thấy rơi nước mắt
 
Chỉ nghe tiếng thở dài
 
Buồn của những ngày bếp không đỏ lửa
 
Những ngày cửa biển vắng tàu
 
Những ngày kho hàng trống rỗng
 
Những con người cuối cùng tàn phế
 
Như những vỏ thùng dầu
 
Những đống than lò tắt lửa
 
Giạt ra bên ngoài thành phố
 
Đầu bờ cuối bãi lênh đênh
 
 
3.
 
Đầu ngọn con sông những lá thuyền trút xuống
 
Đoàn lũ tàu đang hồng hộc chạy về đây
 
Đổ đầy Hải Phòng tiền rừng bạc biển
 
Ngập đường ngập phố
 
Ngập kè đá tường goòng
 
Hàng vạn người không ruộng cày ra biển
 
Từng tấn giấy thống kê không hết vật hết người
 
Chúng tôi đếm bằng vai bằng mắt bao năm
 
Còn lại những đám khói đen
 
Đọng giữa trời sương sớm
 
 
Họ đi đâu
 
Tất cả đi đâu
 
Ôi Hải Phòng vết thương miền Bắc
 
Cổ họng chúng ta ngày đêm rỏ máu
 
Hải Phòng những đêm tối đen như hầm than đá
 
 
Lấp lánh lân tinh
 
Kíp thợ đêm lê về đến xóm
 
Nghe rét mùa đông nổi cuối sông
 
 
 
 
II. Tình yêu và khát vọng
 
 
1.
 
Tôi hay ngủ trên cầu sương
 
Nửa đêm thức giấc
 
Thấy mình bay cùng tinh tú
 
Ngày đến lòng tôi xếp cánh
 
 
Sao chim sao bướm lại bay lên
 
Tất cả tình yêu khát vọng hi vọng
 
Bốc lên trong lòng
 
Rơi xuống những giọt nước mắt
 
 
Có tuổi thanh niên
 
Như cây mùa xuân mới mọc
 
Bị tước dần vỏ non
 
Mất chim mất bướm mất chân trời
 
 
Lòng không biết nghĩ điều gì
 
Như con Sơn ca bị bẫy
 
Thấy mắt lưới nào sáng cũng nhảy
 
 
Đâm lên khoảng không giữa tỉnh
 
Tháp chuông nhà thờ
 
An ủi những người khổ sở
 
Chung quanh hỏa lò trại lính
 
Cha tôi nghe tiếng chuông đổ đầu tiên
 
Giữa buổi chiều không cơm cháo
 
Bàn tay mẹ tôi quờ trong thạp gạo
 
 
Xóm tôi nghe tiếng kinh chiều lanh lảnh
 
Từ những khoang thuyền những gian nhà tối lạnh
 
Đêm đêm cầu nguyện bên đèn
 
Chưa thấy ngày mai hửng sáng
 
Chỉ thấy những xác thiêu thân
 
Chết trên mặt bìa những cuốn thánh kinh
 
Những pho tượng không bao giờ nói
 
Hai con mắt nhìn nhau an ủi
 
Ngón tay không chỉ rõ đường
 
 
2.
 
Thường gió mùa bay phấn hoa trên mặt bến
 
Đem từ xa về hạt giống rải qua sông
 
Mảnh đất nơi đây vùi nông cũng sống
 
Mấy buổi sương lên đã trổ ngọn xanh cây
 
Đời người ở đây sao không được như cây
 
Tôi muốn tìm hiểu cuộc đời
 
Như lấy bàn tay dò mạch giếng chảy
 
Đôi mắt người mò hạt trai
 
Tìm ánh sáng
 
Trong lòng biển thẳm
 
Càng khát tình yêu
 
Càng khát khao hi vọng
 
Những con chim cứ sáng lên là hót
 
 
Con đường tôi đi
 
Sau lưng là dĩ vãng
 
Hai bàn tay bới đất sống, lấp sông lấp ngòi
 
Những ngày mùa còn dư âm trong điệu hát
 
Trước mặt tôi trời đất rộng bao la
 
Tiếng mẹ hát bên nôi
 
Như uống nước con sông biết ngọn biết nguồn
 
Một tiếng vang vang cả lòng cả đáy
 
Dĩ vãng sống với tôi
 
Sâu như lòng sông khúc biển
 
 
Tôi nghe nơi lòng tôi
 
Thấy tiếng người trong xóm
 
Con mắt nhìn như nhau
 
Trái tim đập như nhau
 
Cảnh đời khổ như nhau
 
Bao tình yêu khát vọng hi vọng
 
Là tiếng con sông mảnh đất viên đá Hải Phòng
 
Người với từng luồng nước mạch đất, gân đá chung quanh
 
 
Ràng buộc nhau từng tâm sự
 
Giữa tuổi con người với thiên nhiên vĩnh viễn
 
Cuộc đời ôm tôi như trong một cái bình
 
Một tiếng vang vang cả lòng cả đáy
 
 
Bao nhiêu tình yêu khát vọng hi vọng
 
Không phải dư âm mà đã sống nghìn năm
 
Lớn theo tôi từ chiếc nôi độ ấy
 
Lớn lên tôi vẫn ngủ trên cầu
 
Chung quanh những ngôi sao biển
 
Vẫn thở hơi nồng khát vọng
 
Cuộc đời
 
Dĩ vãng
 
Thời gian
 
Bỏ neo trên mặt biển
 
 
III. Những ngày động biển
 
 
1.
 
Những năm tháng Hải Phòng đầy biến động
 
Đời tôi như cái phao trên mặt biển
 
Có năm người ta đánh Hoa Kiều
 
Bạn cha tôi về chết bên cây mận
 
Có năm xóm bạc trắng màu vôi
 
Những bó chiếu kìn kìn đi ngoài ngõ
 
Chỉ thấy bàn chân người chết dịch
 
Có năm bão từ biển dạt vào
 
Những cây bưởi vừa trổ hoa đã chết
 
Hàng trăm thuyền không về
 
Giêsu
 
Sao người chết mãi không thôi
 
Có năm truyền đơn rải trên cầu nhà máy
 
Lòng chúng tôi bắt đầu hi vọng
 
Có năm cả xóm thợ đình công
 
Chúng tôi nuôi nhau bòn từng hạt gạo
 
Có năm Hỏa Lò dựng lên máy chém
 
Cả Hải Phòng sau những án đau thương
 
Không ai dám nhìn một con gà bị giết
 
Cờ búa liềm lại bay đầu ống khói
 
Chúng tôi nhìn nhau tin tưởng bắt đầu
 
Có năm những đoàn ngựa Nhật đi vào tỉnh
 
Xóm chúng tôi không còn một buồng chuối chín
 
Có năm bom Mỹ đổ xuống quanh nhà
 
Chỉ còn tiếng kêu trời khóc ra máu
 
Xóm tôi càng nghèo xơ xác
 
Đàn gà cũng không kiếm ăn được trên đống rác
 
Hàng trăm ngàn người lại theo tàu ra biển
 
Ai biết cao su đất đỏ là đâu
 
Thỉnh thoảng một xác trôi về bến
 
Bà con không nhìn rõ mặt
 
Những năm tháng bồng bế nhau lũ lượt
 
Vẫn kéo đi vẫn hi vọng ngày ngày
 
Dù chỉ là hi vọng
 
Của ngọn lửa đêm trên bờ biển bão
 
Có con thuyền nào trở lại hay không
 
Hi vọng của những người đàn bà
 
Đứng trên bờ biển bão
 
Thức thâu đêm đợi
 
Dù biển chưa yên dù trắng xóa chân trời
 
 
2.
 
Trong những ngày đen tối ấy
 
Không thể cúi đầu
 
Đi hết cuộc đời cùng khổ
 
Tôi nhớ lại đôi mắt từng đồng chí
 
Nhìn lại thềm nhà lỗ chỗ vết giọt gianh
 
Như tìm dấu chân vợ con lần cuối
 
Sẽ làm những giọt ánh sáng
 
Trong ngục tối âm u
 
Những đêm chia tay hành động
 
Chúng tôi nhớ hết những bàn tay
 
Những bàn tay sần sùi của đồng chí thợ rèn
 
Những bàn tay run run của đồng chí thợ điện
 
Những bàn tay rắn chắc của Com-ben
 
Những bàn tay ram ráp của Xi-măng
 
Những bàn tay mịn màng của máy chỉ
 
Ngày mai dù thiếu một hai người
 
Thiếu một mùi mồ hôi quen thuộc
 
Con mắt nhìn nhau thấy đời nhau và dĩ vãng
 
Những bàn tay không nói dặn dò
 
Mỗi ngày mồng một tháng năm
 
Hải Phòng thuộc về tay chúng tôi
 
Tàu đứng chết trên bến
 
Máy nằm im rỉ dầu trên mặt đất
 
Mỗi ngày mồng một tháng năm
 
Hải Phòng Nam Định Hồng Gai Uông Bí
 
Tay chúng tôi
 
Làm thành những ngày động biển
 
Rồi cửa biển về ta
 
Những năm đầu chính quyền cách mạng
 
Giấc mơ của Hải Phòng
 
Như bóng cò trắng bay về lòng tôi thuở nhỏ
 
 
3.
 
Giấc mơ không thể bay đi
 
Giấc mơ sáng trên ngọn mác
 
Giấc mơ làm cánh tôi bay
 
Vượt vòng đai lô cốt bờ biển đêm ngày
 
Giấc mơ kín lòng Hải Phòng tạm chiếm
 
 
Hải Phòng thành một đống sắt
 
Hòm đạn vỏ chai vỏ hộp
 
Một đống quần áo lính
 
Một cái chợ buôn người
 
Chúng nó đi như đàn bọ hung
 
Rũi vào lòng đất nước chúng ta
 
Chúng nó đi
 
Như đàn châu chấu năm nào
 
Về phá lúa mùa sắp gặt
 
Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến
 
Một vết đạn giữa trán em bé lên năm
 
Một vết dao trên ngực người con gái đương thì
 
Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến
 
Một nền nhà máy một hố bom sâu
 
Một hố chôn chung
 
Một dãy người bị bắn
 
Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến
 
Mất cả mùa xuân mất cả tình yêu
 
Mất đôi mắt thật rất nhiều rung cảm
 
Mất rất nhiều đồng chí
 
Nhưng chúng ta làm chủ được Hải Phòng
 
Tiếng cười tiếng khóc trên Hải Phòng suy nghĩ
 
Những mái nhà xưa đếm lại thiếu người
 
 
4.
 
Xưa ai hay hoa phượng mọc bên đường là đẹp
 
Hôm nay hoa đổ vào mắt kính ống quay phim
 
Tờ báo đầu tiên tả chuyện mùi hoa
 
Mầu phượng làm duyên đầu câu thơ mới
 
Chúng ta đi mang tâm hồn đứa trẻ
 
Mới trông thấy nhà thấy đèn thấy phố thấy người đi
 
Ngày giải phóng những tiếng nổ chào mừng
 
Góp hơi sức muôn vàn người trong phố
 
Xi măng Sở dầu Máy chai Máy chỉ
 
Giốc núi Hàng kênh Hạ đoạn Sâm bồ
 
Đò đất Mĩ Khê Phú Xá An Dương
 
Thủy Tú Thủy Đường Đồ Sơn Đồ Hải
 
Chào các anh bộ đội
 
Chào các anh văn nghệ trở về
 
Ngày đêm tiếng chuyển động Hải Phòng
 
Ngày đêm tiếng hát càng lồng lộng
 
Ta còn nghe tiếng sụp đổ tiếng hoài nghi tuyệt vọng
 
Kẻ thù chúng ta nằm im trong bóng tối hôm nay
 
Quanh Hải Phòng bọn Pháp nằm ngổn ngang từng gò đống
 
Những boong ke nằm úp sấp mặt bên đường
 
Những vỏ rượu vỏ hòm trên đất phù sa dưới từng gốc sú
 
Hàng hàng thập tự trơ vơ vắng lạnh bãi cỏ xanh
 
Chúng ta sẽ trả về những bà mẹ Pháp
 
Núi hài cốt cuộc chiến tranh bẩn thỉu
 
Cũng như những người mẹ chúng tôi
 
Tiếc những dòng sữa những cái hôn đã mất
 
 
5.
 
Chúng tôi giữ Hải Phòng
 
Ngăn từng cơn gió muối
 
Phủ trắng máy chúng ta
 
Phục hồi hàng vạn con người
 
Đang nhìn nhà máy kho hàng
 
Cho ngọn lửa nhen trong bếp
 
Những tiếng còi tầm đầu tiên gọi sáng
 
Vang vang tiếng guốc tiếng cười
 
Giữa phố xá mờ sương
 
Tôi gặp lại chiếc khăn trên vai người phu khuân vác
 
Sau mười năm trở lại những kho hàng
 
Đôi mắt lim dim ông thợ hàn già tới xưởng
 
Những dáng lưng còng trên khắp ngả đường ray
 
Chào các anh
 
Chào đồng chí
 
Giờ mình gặp lại ta
 
Ngày nay gặp lại người cùng xóm
 
Gặp những bàn tay hàng chục năm xưa
 
Những đồng chí Liên xô, Trung Quốc, Ba Lan đầu tiên vào bến
 
Chúng tôi hôn nhau
 
Những đất đai những chân trời gần lại
 
Ước mơ thuở nhỏ của lòng tôi mở cánh
 
Những đường dây cách mạng ngày nay
 
Đã khâu thành chiếc lưới
 
Vô cùng vĩ đại
 
Lòng tôi nghe lại tiếng võng đưa
 
Như mới sinh ra giữa cuộc đời tươi đẹp
 
Mẹ ru tôi những ca dao thuở trước
 
Quê hương chúng ta giờ đã có Hải Phòng
 
Không có lúa đồng thơm nhưng có trăm nhà máy
 
Con ngày nay thật đã có chân trời.
 
 
IV. Những ngày báo hiệu mùa xuân
 
 
1.
 
Tiếng chuông nhà thờ buổi chiều lại đổ
 
Nghe âm u tối lạnh những ngày xưa
 
Trở về mây đen và bóng tối
 
Lãng đãng qua trong mỗi tâm hồn người
 
 
Vàng đôi mắt leo lét bên ngọn nến
 
Vẫn câu kinh mỏi mệt khi xưa
 
Vòi vọi bao niềm đau khổ
 
Tôi nghe người mẹ xa con mong nhớ
 
Vắng bóng con vắng bóng nắng trong nhà
 
Ai biết cao su đất đỏ là đâu
 
Ai cứu những tâm hồn sa ngã ấy
 
Vợ xa chồng
 
Anh xa em
 
Chiều Nam chiều Bắc cùng sầu
 
 
Tiếng thức dậy niềm cô đơn nuối tiếc
 
Những con người gần ánh sáng chưa quen
 
Rúc đầu trở vào bóng tối
 
Những người bạn gian khổ trong kháng chiến
 
Vợ ốm con đau nhay nhứt lo phiền
 
Chưa quen cảnh nhọ mặt người giữa thời gian sáng tối
 
Chưa hiểu bước đi ngày mới tuổi con
 
 
Gió bão tới đâu cũng không một lúc
 
Rụng hết lá vàng
 
Ngày báo hiệu mùa xuân mầm nở mầm tàn
 
Có người tự nhiên tiếc bàn tay đã mất
 
Từng đêm nhức đau vết đạn trên mình
 
 
Có người tiếc những mùa xuân qua mất
 
Chủ nhật lang thang ngơ ngác giữa kính gương
 
Những đôi mắt bỗng nhiên thèm tơ lụa
 
Thèm những gót chân nhỏ nhắn trên hè
 
 
Trong những ngày Hải Phòng còn lổng chổng
 
Xác nhà máy xác kho hàng
 
Những dãy phố bên đường cửa khép cửa gương
 
Những buổi chiều thưa thớt người trên phố
 
 
Bóng tối ngày xưa vẫn còn bảng lảng
 
Kẻ thù của chúng ta
 
Lặng lẽ tấn công những tâm hồn sa ngã
 
Những tâm hồn khô như tấm bìa da một cuốn sách kinh
 
 
2.
 
Nước biển đổ vào quanh Hải Phòng ngày bão
 
Làng mạc bồng bềnh trời đất bềnh bồng
 
Ở những ngọn tre xác xơ mốc lên chất muối
 
Còn lại ít rơm khô của mái nhà trôi
 
Những mảnh lưới thuyền ai bay tan tác
 
Xe gạo ngày đêm từ Hải Phòng về các xóm
 
Chúng tôi đêm ngày vét nước nối đê
 
Tưới ngọt lại ruộng đồng, dựng lại từng thôn xóm
 
Tìm lại những nụ cười ở mỗi người sống sót
 
Lửa đỏ đêm đêm trên bãi biển bập bùng
 
Trong những ngày khó khăn chồng chất
 
Kẻ thù của chúng ta xuất hiện
 
Những con rồng đất khi đỏ khi xanh
 
Lẫn trong hàng ngũ
 
Những con bói cá
 
Đậu trên những chiếc dây buồm
 
Đang đo mực nước
 
Những con bạch tuộc
 
Bao tay chân cố dìm một con người
 
 
Đất nước đang lên da lên thịt
 
Đất nước còn đang nhỏ máu ngày ngày
 
Ta muốn gói cuộc đời gọn gàng như trái vải
 
Đã thấy loài sâu nằm tròn trong cuống
 
Chúng muốn các em nhỏ mới biết đi phải rụng
 
Mòn mỏi dần sức vỡ đất khai hoang
 
Làm rỗng những con người, lụi dần niềm hy vọng
 
 
Héo dần miền sáng tạo, mất phẩm giá con người
 
Chúng nó ở bên ta, trong ta, lén lút
 
Đào rỗng từng kho tiền gạo thuốc men
 
Tôi đã thấy từng mặt từng tên xâu chuỗi
 
Tôi sẽ vạch từng tên từng mặt
 
Hãy dừng lại
 
Những tên muốn ôm cây mùa xuân không cho mọc
 
Những tên muốn ôm cây to che cớm mầm non
 
Con đường ta đi tự hào lực lượng
 
Con đường nước nguồn thành sông thành biển
 
Con đường ta đi tự hào duy nhất
 
Con đường đi trái đất quanh mặt trời…
 
 
3.
 
Lúa mọc dần chung quanh miền bể
 
Mới ngọt ruộng đồng mới trong dần tiếng hát
 
Hải Phòng hiện lên bóng khói nguy nga
 
Hải Phòng đón tất cả
 
Những con tàu bạn xa xôi
 
Đất đai chúng ta nối Đông Âu làm một
 
 
Đường bể Đông bể Tây mạch máu chúng ta
 
Như đôi mắt vừa hé mở tìm lại cuộc đời
 
Hải Phòng mở ra biển lớn
 
Đoàn lữ thuyền đi về bốn phía chân trời
 
Nhà máy tầng tầng dựng lên ổ mật
 
Chúng ta ngày ngày cặm cụi làm ong
 
Mỗi người dân Hải Phòng thật kiếm ăn từ nhỏ
 
Mỗi người dân Hải Phòng đều biết đổ mồ hôi
 
Đất nước ngày này về tay người thợ
 
Quê hương những người nghèo khổ chúng ta
 
Sức tự hào của những người ở biển
 
Không sợ thiên nhiên không sợ cuộc đời
 
Lòng rộng bao la nhiều chân trời của biển
 
Những con tàu đen trùi trũi ra khơi
 
Những con tàu cuốc lầm lì trên những dòng sông cạn
 
 
Hải Phòng dựng lên âm nhạc
 
Nhạc đang biến thành sự thực quanh ta
 
Tôi càng yêu hơn
 
Những cuộc đời sau bức tường xám xa, lem nhem than khói
 
Những bức tường hàng chục năm mưa nắng
 
Trong từng ô từng cửa số của dãy phố ven sông
 
Từng căn gác nhỏ chênh vênh chiếc dây phơi quần áo,
 
Từng cái hầm nhà lom khom bếp lửa
 
Những lá thuyền chen chúc nép bên nhau
 
Qua chiếc lưới phơi thấp thoáng bóng người
 
Cả cuộc đời của những con hà lóng lánh
 
Bám chắc lấy chân cầu bao nhiêu năm trong bến
 
Đã quen với tôi cả mùi nước tanh tanh
 
Cả đến cuộc đời những cây bàng già trên kè đá cũ
 
Vẫn năm năm trút lá xuống chân cầu
 
Ràng buộc tôi với Hải Phòng những ngày chiến đấu
 
Ràng buộc tôi với Hải Phòng vĩnh viễn
 
Bao tình yêu khát khao hi vọng
 
Gửi từng cuộc đời nhỏ bé
 
Từng thế giới con con
 
 
Với tôi tất cả
 
Đều rộng lớn vô cùng
 
Hải Phòng dựng lên hội họa
 
Những bức tranh tăng dân số chúng ta
 
Có người không biết trăng là đẹp
 
Bỗng nhiên chiều đứng ngắm trăng lên
 
Trên đầu nhà máy
 
Nghe như ai hát trong lòng
 
 
Có người quên hàng chục năm dĩ vãng
 
Chợt nhớ ra tất cả những ước mơ
 
Của những ngày niên thiếu
 
Có người ghét đến hàng rào cửa ngõ
 
Mảnh đất chung quanh những người hàng xóm
 
Đã đến thăm nhau rạng rỡ tiếng cười.
 
Có người mang rất nhiều mộng lớn
 
Như đứa trẻ khi làm những con thuyền bằng giấy
 
Quanh quẩn suốt nửa đời
 
Óc hôm nay thành một xưởng đóng tàu buôn.
 
 
Có người sống như đường kim mũi chỉ
 
Ngày ngày soi bóng trên gương
 
Lắng bên thời gian trên mái tóc rụng dần
 
Hôm nay tự nhiên mở cửa
 
Những tâm hồn yêu màu nắng hoa viên
 
Yêu màu nắng ngả sân nhà thờ cổ
 
Giữa trưa nghiêng nắng đi chơi phố
 
Tìm những người quen kể chuyện mình
 
 
Có người hàng năm mặt trời không thấy mọc
 
Khép đùi xếp phách tiễn đêm đi
 
Hôm nay ngồi chép bài ca mới
 
Hương cốm mùi rơm ngát giếng đình
 
 
Hải Phòng đã dựng lên thơ
 
Những câu thơ thành sự thật
 
Xưa nghe thời gian thong thả trôi nhay nhứt
 
Xưa nghe rụng nhanh với bao nuối tiếc
 
Không có tiếng vỡ trong không gian
 
Sao có tiếng vỡ trong lòng tiếng vang âm rên rỉ
 
Ta ngày nay đợi từng mùa bình tĩnh
 
Như những người ươm cây
 
Hái hoa trái tự tay mình vun xới
 
 
Thời gian làm trẻ lại chúng ta
 
Khi thời gian là của chúng ta
 
Đất nước bao nhiêu dầu mỡ giàu vô hạn
 
Sinh ra những người khai thác chúng
 
Những con cá ném lên trời cũng sống
 
Chúng ta bắt đầu lại ra đi
 
Dựng lên những Hải Phòng trên miền Bắc
 
 
Tin tất cả và hoài nghi tất cả
 
Chúng ta là những kẻ chài quen biển
 
Thấy ngọn lửa quay đầu
 
Biết bão táp đang trở mình trên mặt sóng
 
Tôi yêu Hải Phòng như Việt Nam nhỏ lại
 
Tôi yêu Việt Nam như tôi biết yêu tôi
 
Hải Phòng dựng lên tư tưởng làm nhựa dẫn lòng tôi
 
Trí tuệ đang dần dần kiến trúc
 
Từng bước Đảng xây bảo vệ con người
 
Tâm hồn ta tràn theo sóng ra khơi
 
Đến chân trời vào các bến xa xôi
 
Các cửa biển bạn
 
Nghe tấm lòng các bạn vỗ hôm nay
 
Triều sóng vang vang quanh bờ biển đêm ngày
 
 
4.
 
Mùa này nhạn bay ra biển
 
Chim yến từ biển bay về
 
Những chuyện riêng tư bắt đầu kể lại
 
Như thoáng một mùi hương
 
Như chợt nghe một con chim đang hót
 
 
Sau những ngày động biển
 
Nhu nhú trên những cành mận non
 
Những nụ hoa đang nở hồng hồng
 
Mát hai vai dưới rặng cây bóng lá
 
Đôi lứa thanh niên đến tự tình
 
 
Những đôi chân trắng ngần trên cỏ
 
Những ngón tay quấn quýt
 
Hết từng mùa trăng dài
 
Im lặng
 
Đêm tắt đi tiếng ồn ào náo động
 
Cho đôi lứa yêu nhau
 
Những giờ phút ngày xưa chưa có
 
Những cái hôn luôn mới
 
Cái hôn đầu tiên
 
 
5.
 
Tôi giờ đây liếm môi nóng bỏng
 
Nhìn ra biển bao la
 
Lòng hãy còn nhiều khát vọng
 
Còn rất nhiều khát vọng
 
Biển thành người khổng lồ kêu khát suốt ngày đêm
 
Suốt ngày đêm kêu khát
 
Những ngọn sóng trên cát khô sủi bọt
 
Ngày đêm
 
Mãi mãi
 
Dưới chân tôi
 
Nước ngọt của ngàn sông
 
Bao giờ đổ đầy lòng biển.
 
 
                                                        Mùa xuân 1956
 
(Bản trích từ tập Văn Cao  Tác phẩm thơ, Nxb Hội Nhà văn, 11/2013).
 
 
Mai Bá Ấn                                       Trầm tư Văn Cao
 
Tôi vẫn thấy bàn tay ông nâng ly rượu rất trong
trong suốt một tinh hoa gạn lọc
cả đời nhạc đời hoạ đời thơ của ông…
ông chưa từng khóc
chỉ có nước mắt buồn
 

Gạn từ giọt lệ buồn ông đưa ta đến bến bờ vui
những Suối mơ, Thiên Thai
có chàng Trương Chi gõ mạn thuyền ngồi hát
rồi chắt lọc tinh anh qua từng khuôn nhạc
vút lên một Tiến quân ca
vọng đến ngàn sau hồn thiêng dân tộc
 

Nghe tin ông đi… tôi buồn
 
nhưng không khóc
bởi trần gian ông một cõi đi về

hình hài mất bởi hình hài quá chật
không còn đủ sức chứa tài hoa
 

Ông phải thoát ra cho nhạc chảy thơ tuôn
cho sắc màu lên ngôi vĩnh cửu
người đời sau gõ nhịp và ca…
 

Ly rượu đắng đời ông… ông dâng đời vị ngọt
nước mắt trong biến tấu nụ cười buồn
vầng trán trầm tư
chòm râu trầm tư
mái tóc cũng trầm tư
ly rượu nhuốm nỗi trầm tư bất tận
sông Lô trầm tư
căn gác hẹp trầm tư
thành Trường ca thành Quốc ca
tự hào nỗi trầm tư dân tộc
Vơi ly tri âm
đầy ly cô độc
mỗi phận người chau riêng nét suy tư
 
Đọc Văn Cao ta thấm nỗi vui buồn
trầm tư cùng Tổ quốc
Và tôi vẫn thấy ông đi về…
bàn tay nâng ly rượu rất trong
          Quảng Ngãi, ngày Ông đi...
Từ khóa: Từ khóa:  Văn Cao trường ca những người trên cửa biển Mai Bá Ấn
Ý kiến của bạn: