Sự mặc định nghìn trùng gió cát hoang vu// Lầm lỗi hồn nhiên, cơn khôn dại nhạt nhoà nước mắt/ Những bậc thánh đôi khi không định được phận mình// Thảo nguyên mênh mông loanh quanh cuộc sinh tồn tàn khốc/ Sinh sôi và cái chết lặng lẽ vòng xoay sinh diệt tuần hoàn/ Hưng vong và thiện ác cũng tuần hoàn mặc định nhân gian.
Mùa xuân, miệt đồng thay chiếc áo choàng bông// ánh vàng tươi của cánh đồng vừa chín tới/ con mực khoanh tròn dưới góc sân tuổi thơ// hoa vạn thọ thêu dọc theo triền ký ức/ chân trời mở ra phía bên kia vàm sông/ da thịt ruộng vườn ửng lên trong làn sương dát mỏng?