Trang chủ Tìm kiếm với từ khóa: "Võ Hồng"


Tìm theo:

VĂN CHƯƠNG VÀ NHÂN CÁCH VÕ HỒNG -Tiểu luận PHẠM CHU SA
29-06-2023     

Võ Hồng sinh năm 1921 tại Ngân Sơn, Tuy An, Phú Yên nhưng sống, dạy học và viết văn trong phần lớn cuộc đời (từ năm 1956 tới ngày mất tháng 3.2013) ở thành phố biển Nha Trang, Khánh Hòa. Ông có truyện đăng trên Tiểu thuyết Thứ bảy từ năm 1939, nhưng mãi đến 1959, ông mới xuất bản tập truyện đầu tay “Hoài cố nhân” gồm những truyện viết về người vợ yêu quý của ông mất cách đó vài năm. Võ Hồng “gà trống nuôi con” cho đến khi các con trưởng thành, bay đi bốn phương trời, ông lại sống một mình với cây bút và những bản thảo, những cuốn sách cho đến hết đời.

Nguyên Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Trương Hòa Bình và Báo Người Lao Động thăm, tặng quà hộ gia đình, học sinh và văn nghệ sĩ có hoàn cảnh khó khăn
23-05-2023     

Ngày 21/5, Đoàn công tác do ông Trương Hòa Bình, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ dẫn đầu cùng lãnh đạo Báo Người Lao Động đã về thăm, tặng quà cho học sinh tại Trung tâm Nuôi dạy trẻ khuyết tật Võ Hồng Sơn (Nghĩa Hành), các hộ dân có hoàn cảnh khó khăn ở xã Long Mai (Minh Long), xã Nghĩa Hiệp (Tư Nghĩa), trao 15.000 lá cờ Tổ quốc và 02 suất quà từ chương trình “Mai vàng tri ân” cho hai văn nghệ sĩ, trí thức có đóng góp lớn cho tỉnh.

NHÀ VĂN VÕ HỒNG VÀ SỰ HIỆN HỮU TRONG ĐỜI SỐNG VĂN HỌC MIỀN NAM 1954-1975
26-04-2022     

Văn chương Võ Hồng, quả thật là văn chương của Một đời, chứ không phải là văn chương của Một thời. Bởi, trong hành trình sáng tác, ông đã tạo cho văn chương mình một hệ giá trị riêng với những phẩm tính mang ý nghĩa nhân văn phổ quát, đó là tình yêu thương con người, là tâm thức hướng về cội nguồn và tình tự dân tộc với những truyền thống đạo đức luân lý tốt đẹp góp phần giữu gìn “dòng sinh mệnh văn hóa” nước nhà.

VÕ HỒNG, NGƯỜI ĐỨNG NGOÀI DÒNG THỜI ĐẠI
25-04-2022     

Có ý kiến cho rằng Võ Hồng là người đứng ngoài vòng thời đại. Nhưng có đọc tác phẩm của Võ Hồng, mới thấy ông luôn đồng hành với đất nước, dân tộc. Như một người hiền của phương Đông, văn chương của ông đã vượt lên những thiên kiến chính trị hẹp hòi để bày tỏ chữ Hiếu đối với quê hương, đất nước của mình. Vì thế mà văn chương của ông đã tồn tại bền bỉ với thời gian.