Trang chủ Tìm kiếm với từ khóa: "Trúc Thông"


Tìm theo:

TRÚC THÔNG VÀ SÔNG VÀ GIÓ CÁNH RỪNG XA... -Tiểu luận NGUYỄN THANH MỪNG
07-08-2023     

Lần ấy, anh có đọc một bài thơ của tôi trên Tạp chí Văn hóa Nghĩa Bình – cơ quan tôi đang công tác – anh ngồi rủ rỉ nhận xét làm tôi như mở cờ trong dạ. Sau đó ít lâu, tôi có tá túc tại nhà của nhà thơ Ý Nhi ở TP.HCM, gặp dịp nhà thơ đi Hà Nội, hỏi tôi có thơ gửi không, tôi nhớ lại bài thơ Trúc Thông khen và chép gửi nhà thơ Ý Nhi. Đây là bài thơ đầu tiên của tôi in Tuần báo Văn nghệ, một kỷ niệm không thể nào quên trong đời.

TRÚC THÔNG ĐỒNG HÀNH VỚI GIÓ -Tiểu luận TRẦN NGỌC TUẤN
12-05-2023     

Ngọn gió thi ca thổi qua vườn quê mang theo sứ mạng của tự do và thân thiện con người – phơi xanh giữa trời và lẳng lặng…

Đi tìm ẩn ngữ thơ Hoàng Cầm
23-02-2022     

Tôi gặp Hoàng Cầm lần đầu tiên vào những năm bảy mươi. Tập thơ Về Kinh Bắc bấy giờ còn là bản thảo. Một cuốn sổ bìa cứng, giấy carô và những con chữ phóng túng như muốn vượt ra ngoài lề. Đặc biệt, thỉnh thoảng lại có một bức tranh minh họa của Bùi Xuân Phái, Sĩ Ngọc…, hay của chính nhà thơ. Về Kinh Bắc với những giai thoại về số phận của nó đã gây cho tôi một ấn tượng bàng hoàng. Tôi nài nỉ Trúc Thông dẫn tôi đến nhà Hoàng Cầm. Bấy giờ ông được phép mở quán rượu tại gia để lấy tiền độ nhật. Hoàng Cầm là một người dong dỏng, đẹp trai, giọng nói ấm áp, cách nói hấp dẫn, hơi trình diễn, và đầy một sự dịu dàng nữ tính. Ông thật tương phản với tất cả những gì xung quanh: căn nhà cấp bốn lụp xụp, tối tăm và lũ tửu đồ thô kệch mà ông phải lăng xăng phục vụ. Tôi và Trúc Thông chọn một góc khuất, gọi hai chén rượu và ngắm Hoàng Cầm.

NGƯỜI THƠ TRÚC THÔNG
27-12-2021     

Tôi muốn gọi anh là Người Thơ. Người Thơ chứ không phải nhà thơ. Thơ vốn không phải là một nghề mà là một sân chơi. Đã là sân chơi thì ai chơi chả được, vì thế mới sinh ra những tổ chức thơ, những câu lạc bộ thơ, những hội thơ vô cùng đông đảo suốt từ Nam chí Bắc với những hoạt động sôi nổi chẳng kém chút nào, và mới thành ra có quá nhiều “nhà”. Quá nhiều “nhà” thì Người Thơ lại hiếm, tìm được một Người Thơ như Trúc Thông bây giờ thật không dễ chút nào.