Khước từ miền thanh tịnh// Phiêu phong mảnh áo trần/ Chan hòa phố chợ// Yêu, ghét, giận, thương hồn nhiên nhịp sống/ Thời gian viên toàn mật niệm/ Câu thơ hôm nọ tự đơm hoa
Không gian bỡn cợt/ Lòng nhân ái/ Những người đàn bà vớt bóng giữa dòng trôi/ Mẹ ơi! chúng ta đã sống/ Rồi ra sao những cái xác lặng câm với giấc mơ không ai biết/ Mẹ nghe không tiếng hò hét/ Ý niệm không có nghĩa khi con nhật thực chính mình/ Lập lòe đen trắng/ Con chạm đến tinh thể loài người/ Trong khu rừng ảo tượng/ Con nhận diện khuôn mặt mình/ Trên chiếc gương phẳng/ Một bản thể vô vàn hạnh phúc và đớn đau/Con trần trụi.
Trong chiếc hang đầy xương và máu// Người đàn ông vẽ hươu viên đá bén lên trong mắt người/ Cái đẹp được sống và tha thứ// Những con thú nuốt bóng cha ông/ Vệt máu khô bám vào thành vách những manh nha/ Con hươu con triệu năm tìm mắt mẹ nỗi đau bất tử.