Trang chủ Tìm kiếm với từ khóa: "Lê Đạt"


Tìm theo:

VĂN CAO - NHỮNG Ý NGHĨ VỀ THƠ -Tiểu luận MAI BÁ ẤN
13-11-2023     

Trường ca “Những người trên cửa biển” ra đời từ năm 1956 đã trở thành hình mẫu cho hàng loạt trường ca hiện đại của các nhà thơ trẻ sau này. Thơ ngắn của Văn Cao thuộc trường phái thơ cách tân từ cùng thời với Đặng Đình Hưng, Trần Dần, Lê Đạt. Không chỉ sáng tác, Văn Cao còn có những suy nghiệm khá sâu sắc về thơ. Những suy nghiệm này cũng xuất hiện khá sớm từ thập niên 1950 của thế kỷ trước.

ĐỌC - HIỂU BÀI THƠ ''BÓNG CHỮ'' CỦA LÊ ĐẠT
26-09-2023     

Ta thử dùng chìa khóa ấy vượt qua cửa ải chính – tên bài thơ, để tham dự vào một cuộc chinh phục bảy cánh cửa – bảy câu còn lại. Hi vọng người đọc sẽ có một cuộc chơi, với những cảm giác phiêu lưu, chiến thắng đầy hứng thú.

ĐỌC - HIỂU BÀI THƠ ''''BÓNG CHỮ'''' CỦA LÊ ĐẠT
01-06-2022     

Phải chăng, với Bóng chữ, Lê Đạt đã dựng một biểu tượng thật đơn giản, tiết kiệm về đường nét, nhưng lại có sức chứa đến vô cùng lòng thủy chung son sắt của cánh mày râu?

LÊ ĐẠT TƯ DUY VỀ THƠ
25-05-2022     

Người thơ ấy đã thiên di về một miền xa xôi và vĩnh cửu, sau mọi nỗ lực cách tân thơ và chủ trương tự do cho văn học. Thành bại đến đâu và vì sao- chỉ có lịch sử mới thấu hiểu và trả lời một cách công minh nhất. Tôi- kẻ hậu sinh trộm biết Lê Đạt chẳng thể nào thoát được kiếp văn nhân. Ngay từ thuở ông “biết nghĩ”, biết viết thơ, thân hữu của ông đã thấy ở ông lộ ra những dấu hiệu của bi kịch.

''CÁI MỚI THƯỜNG VƯỢT BIÊN KHÔNG CẦN GIẤY THÔNG HÀNH''
13-05-2022     

Từ hiện tượng đa tiếp nhận thơ Lê Đạt, Đặng Đình Hưng, Dương Tường, Hoàng Hưng, Hoàng Đăng Khoa trong bài viết “Cái mới thường vượt biên không có giấy thông hành” đã khẳng định động hướng tất yếu của thơ, là cần phải đổi mới, đổi mới để tồn tại.

GẶP THƠ LÊ ĐẠT VÀ GẶP LÊ ĐẠT
22-03-2022     

“Bị đánh đến thế, vùi dập đến thế, mà vẫn ngang tàng khí phách đến thế, thật đúng sĩ khí Bắc Hà!”…

“Ông là Lê Đạt”
05-12-2021     

Nhớ một ngày đầu năm Giáp Ngọ (1994), tôi đến chúc Tết nhà thơ Khương Hữu Dụng, khi ấy còn ở phố Phan Bội Châu. Già Khương đang chuẩn bị đi đâu, ăn mặc tề chỉnh, giày đen, áo dạ, khăn len, mũ len, giống như sắp tiếp khách quốc tế. Tôi vội kính chúc ông năm mới trường thọ, toan ra về. Ông níu tay tôi, bảo: “Chở ông đi đằng này một lát”.