05-12-2021
Nhớ một ngày đầu năm Giáp Ngọ (1994), tôi đến chúc Tết nhà thơ Khương Hữu Dụng, khi ấy còn ở phố Phan Bội Châu. Già Khương đang chuẩn bị đi đâu, ăn mặc tề chỉnh, giày đen, áo dạ, khăn len, mũ len, giống như sắp tiếp khách quốc tế. Tôi vội kính chúc ông năm mới trường thọ, toan ra về. Ông níu tay tôi, bảo: “Chở ông đi đằng này một lát”.