Hỏi triền sông nào đã nuôi lớn ấu thơ anh?/ hỏi triền sông nào đã dìm em sâu nước mắt?/ để bây giờ đi bên triền sông – đầy – gió – hát/ trong chúng mình có những mảnh vỡ rất riêng…