Em rằng, người bị trời đày/ Mới ngồi thương tiếc từng ngày xuân đi/ Người ta mong hạ sớm về/ Để cho váy ngắn được chê chân dài/ Lưng trần nới lỏng hai dây/ Nắng hè mà vẫn tràn đầy gió xuân.