Người thiếu nữ đi giữa đồng cỏ lau// Trên tay là đóa hoa bay ngược gió/ Những chiều vàng ươm lòng người bỏ ngõ// Đám cỏ lau bay vút lên trời/ Và cô gái chơi vơi níu một linh hồn thất lạc/ Nhành cỏ lau ngơ ngác! Ánh mắt đỏ hoen mảnh nguyệt huyết rồng