Trang chủ Tìm kiếm với từ khóa: "thơ"


Tìm theo:

NGUYỄN NGỌC HƯNG VÀ NHỮNG VẦN THƠ TẠ ƠN ĐỜI -Tiểu luận MAI BÁ ẤN
04-12-2022     

Tháng 4/2022, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng tròn 62 tuổi. Anh đã trải qua thời gian 40 năm nằm một chỗ, chống chọi với bạo bệnh.

CHẾ LAN VIÊN: NHÀ THƠ - NHÀ BÁO - NHÀ VĂN -Tiểu luận PHAN QUANG
04-12-2022     

“Xưa làm thơ, tôi hít hương trên ngọn cây, giờ làm báo tôi phải nếm cả rễ cây dưới đất” (Chế Lan Viên).

NGÔI LÀNG ĐỊA LINH NHÂN KIỆT - QUÊ HƯƠNG BÀ CHÚA THƠ NÔM HỒ XUÂN HƯƠNG
02-12-2022     

Là người con xứ Nghệ, tôi nghe danh tiếng làng Quỳnh từ ngày còn rất nhỏ, nhưng nuôi khao khát đặt chân tới làng Quỳnh chính là khi tôi được học những bài thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương – một giọng thơ tài hoa, uyên bác mà đầy “dân gian”, đầy ngạo nghễ.

THẢO NGUYÊN VÀ NHỮNG VẦN THƠ KHE KHẼ
01-12-2022     

Trong lời giới thiệu, nhà thơ Thanh Thảo đã nhận xét rất thấu đáo rằng: “Tôi được đọc thơ Thảo Nguyên ngay từ tập thơ đầu tay của anh. Ngày ấy, tôi đã nhận xét, bây giờ đọc lại vẫn không cần sửa: Thơ Thảo Nguyên mộc mạc - chân thành và hồn nhiên - bất ngờ như con người anh”.

CÁI MỚI TẬN NGUỒN
01-12-2022     

Có nhiều giai thoại kể về sức mạnh mà thơ của Phạm Tiến Duật mang lại cho người lính nơi tuyến lửa, đặc biệt là những người lính đang hành quân trên dãy Trường Sơn để vào chi viện cho miền nam, tuyến đường mà ông cũng từng tham gia với tư cách một người lính vận tải.

CHÙM THƠ BÙI VIỆT PHƯƠNG - NGƯỜI TA MUỐN QUÊN ĐÃ KHÔNG TRỞ LẠI
01-12-2022     

Buốt dưới bàn chân là đá biên thùy/ Xòa trên tóc là mây ải Bắc/ Người ta muốn quên đã không trở lại/ Người đâu thể nhớ cũng đã thiên di/ Tiếng đàn bước qua tàu lá chuối non/ Khuya khoắt/ lạnh lùng trinh bạch.

CHÙM THƠ LÊ NGỌC DŨNG - LÀN MÂY LỬNG LƠ DÃY ĐỒI VÀNG
30-11-2022     

Con cheo, con hoẵng đi về hút sâu đáy vực/ con dúi, con trăn đã ngủ trong nhà của nó/ rao rảo chiều bầy vẹt/ ngô hạt rơi rơi lưa thưa dọc suối/ tán cây vô hình mờ hiện/ một đường cong/ rũ xuống vai rượi mát năm nào…

HOÀNG VŨ THUẬT - NGƯỜI THƠ QUA HAI THẾ KỶ
30-11-2022     

Tôi biết anh – nhà thơ Hoàng Vũ Thuật khi tôi còn bé tí, khi tôi đứng trên làng cát Bảo Ninh không tìm ra nhà dù từ chỗ tôi đứng cách nơi tôi ở chỉ qua ba ngôi nhà. Anh dẫn tôi về như một chiến công vì ba tôi và các đồng nghiệp cũng lo tôi mất tích. Từ bé đến lớn tôi luôn được nghe thơ anh, đọc thơ anh, tôi cứ xem như đó là lẽ đương nhiên, vì anh là nhà thơ, tôi là nhà giáo, nhà giáo dạy văn thì đọc thơ của nhà thơ mà với mình có quá nhiều kí ức. Tôi nghe anh đọc những bài thơ mới sáng tác, tôi đọc thơ anh qua những tập thơ anh tặng cho ba tôi và tôi: Lặng im mùa hạ (1985), Gửi những ngọn sóng (1986), Tháp nghiêng (2004), Ngôi nhà cỏ, Màu (2010), Mùi (2014), Cây xanh ngoài lời (2017).

THƠ VIỄN TƯỞNG CỦA JOE DOLCE
24-11-2022     

Truyện, phim, thậm chí kịch có thể viễn tưởng. Thì thơ cũng vậy. Không chỉ ở Việt Nam loại thơ này mới xa lạ mà ở Úc hay New Zealand cách đây chưa lâu, vẫn có người không tin nó tồn tại. Được nhà thơ Úc Joe Dolce cho xem hai sáng tác viễn tưởng của ông, tôi nhận ra mình cũng từng viết kiểu đó.

NHÀ THƠ PHẠM CÔNG TRỨ - TRONG KHỔ ĐAU, BỤT CHƯA HIỆN BAO GIỜ
23-11-2022     

Vẫn nguyên vẹn trong tôi khoảng trời man dại ấy/ Có ve kêu, phượng cháy bập bùng/ Có cô Tấm, có mẹ con nhà Cám/ Có Thạch Sanh và cũng có Lý Thông…// Tuổi bốn mươi, đời không là trang sách/ Trong khổ đau, Bụt chưa hiện bao giờ/ Chẳng vì thế ta hoài nghi cổ tích/ Và phàn nàn rằng đã trót yêu thơ.