Trang chủ Tìm kiếm với từ khóa: "thơ"


Tìm theo:

LÊ HƯNG TIẾN VÀ THƠ TRONG ''NHỮNG NGÀY TÔI KHÔNG LÀM THƠ''
12-03-2023     

Ký ức trẩy mùa Thời gian loang vết trên mặt sông đau Những lưu vực không lưu trú ký sinh để phóng sinh mặt trời Lòng người mỗi lúc khôn lớn Những ngôi nhà nhỏ lại Những đường ray xe lửa nhỏ lại Những đôi mắt tàu nhỏ lại Nhưng nơi lưu trú bảo tồn tiếng nói và ký ức xanh ngữ nghĩa Khôn lớn như lòng người mở hương mở đất

NHỮNG MẢNG HỒI ỨC TRONG ''NGĂN KÉO THỜI GIAN'' CỦA NGUYỄN HOÀNG THỌ
10-03-2023     

Ngăn kéo thời gian là sự lục lọi và tìm về cái gọi là “hoài niệm” của Nguyễn Hoàng Thọ, một người con đất Quảng đã chắp bút cho ra tập thơ đầy nghĩa tình. NXB Hội Nhà Văn, 2020

THƠ HUỲNH THÚY KIỀU - TRONG CHÚNG MÌNH CÓ NHỮNG MẢNH VỠ RẤT RIÊNG
08-03-2023     

Hỏi triền sông nào đã nuôi lớn ấu thơ anh?/ hỏi triền sông nào đã dìm em sâu nước mắt?/ để bây giờ đi bên triền sông – đầy – gió – hát/ trong chúng mình có những mảnh vỡ rất riêng…

NHỮNG ''NỮ TƯỚNG'' ĐÌNH ĐÁM CỦA LÀNG BÁO SÀI GÒN XƯA
08-03-2023     

Vừa qua, Google Doodle đã vinh danh bà Sương Nguyệt Anh nhân 105 năm ngày phát hành số đầu tiên của tờ báo Nữ Giới Chung (1918 – 2023). Xã hội được nhắc nhớ đến một phụ nữ tài giỏi của miền Nam, người được thân phụ là nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu dạy dỗ từ nhỏ mà trở thành nữ chủ báo khá lừng lẫy của làng báo Nam Kỳ thời trước năm 1945.

CHÙM THƠ NGUYỄN THỊ VIỆT NGA - VUI BUỒN RỒI NHƯ GIÓ
06-03-2023     

Ta vẫn là ta cũ/ Dẫu người thương hay hờn/ Một mai này đừng tiếc/ Đã không vì nhau hơn!

MÌNH TÀN TRO TRỞ LẠI VỚI XANH LỜI
01-03-2023     

Có lẽ chính ở điểm này, mà tập thơ Đi tìm những bóng người của Vĩ Hạ đứng giữa lằn ranh phân tranh. Người ưng kẻ chê. Người gật gù cho một tư duy mới, kẻ lại lắc đầu cho sự tùy hứng. Nhưng tôi lại nghĩ từ trong hoang dại cỏ vẫn sanh sôi qua bao bận nắng nôi mưa giông dập vùi. Mầm xanh mới nhú há gì chẳng đợi một quãng đời sau hãy phân định. Nếu không chăm bón ngay từ sự nảy nở này, những mùa sau làm gì xanh cành tốt lá?

NHÀ THƠ DƯƠNG TƯỜNG - VẬT LIỆU CHÍNH CỦA THƠ TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CON CHỮ MÀ LÀ CON ÂM -Tiểu luận NGUYỄN VIỆT CHIẾN
25-02-2023     

Như tin đã đưa, nhà thơ – dịch giả Dương Tường sinh năm 1932 ở Nam Định, đã qua đời lúc 20h08 ngày 24.02.2023 tại Hà Nội, hưởng thọ 92 tuổi. Ông là người suốt đời dấn thân cho văn học, có nhiều đóng góp về thi ca và dịch thuật. Tưởng nhớ bậc lão thành đáng kính, xin trân trọng giới thiệu bài viết về ông.

BASO - NGUYỄN TRÃI - NGUYỄN DU, NHỮNG HỒN THƠ ĐỒNG ĐIỆU -Tiểu luận ĐOÀN LÊ GIANG
21-02-2023     

Nói đến thơ ca Nhật Bản, người ta nghĩ ngay đến Matsuo Basho (Mat-su-ô Ba-sô/Tùng Vĩ Ba Tiêu) [1], nhà thơ lớn nhất mọi thời của xứ sở Phù Tang, người đã đưa thể thơ haiku (hai-kư) lên đến đỉnh cao… Ở Việt Nam tên tuồi Basho đã được nhiều người biết đến, nhưng người ta thường nghĩ về ông như một Thiền sư và tuy có biết thơ haiku của ông là có giá trị, nhưng đại đa số đều cho là rất khó hiểu và xa lạ.

NGÀY XUÂN ĐỌC THƠ THIỀN CỦA TRẦN NGỌC TUẤN -Tiểu luận BÙI CÔNG THUẤN
21-02-2023     

Trong tập thơ Chân Thân, Trần Ngọc Tuấn có nhiều bài thơ trăn trở về quá trình hành Thiền của mình, cũng đồng thời anh thể hiện nhiều trạng thái trải nghiệm tâm linh như dấu chỉ của hạnh ngộ.

THƠ HÀ PHI PHƯỢNG - HOA THẮP ẤM RÃ ĐÔNG BẦU SƯƠNG MỜ GIÁ LẠNH
20-02-2023     

Hướng dương lấp lánh// Như hòa tấu sinh sôi căng đầy nhựa đất/ Như thổ cẩm gió mưa đan dệt tháng năm.// Từ giọt mồ hôi thấm xuống luống nâu/ Hoa thắp ấm rã đông bầu sương mờ giá lạnh/ Rạng rỡ hồn nhiên – lấp lánh những mặt trời.