30-10-2022
Anh có đi đến trăm miền, trải nỗi nhớ đến trăm miền, thì vẫn chỉ để trở về với một “miền nhớ” chủ đạo của hồn anh, đó chính là cái miền-tâm-tưởng riêng của cõi lòng thơ anh. Chính vì sự ám ảnh của cái miền-tâm-tưởng này mà ta thấy trong thơ Bùi Văn Tạo dù có nói về cái gì, cảnh vật ở đâu, người lạ hay quen, vẫn chỉ để quay về với cái cỗi-nguồn-nhớ-ban-sơ của miền-tâm-tưởng ấy.