Chị lặng lẽ một mình nơi xóm vắng/ Mấy chục năm sau kết thúc chiến tranh/ Bất chợt sáng nay chùm hoa xoan nhàu nát// Khoảng lặng ùa ra trong cánh cổng nhà mình!/ Chị đem áo hong lại thời xuân trẻ/ Sợi dây trùng nhăn hết vệt sống lưng/ Thấm nước bọt vuốt lại từng năm tháng/ Ngón tay gầy, nước mắt rưng rưng!