Mộc miên xoay trong gió chiều rồi rớt xuống chân đê/ Những cánh thắm thắp lên cả một mùa tháng ba si mê khờ khạo/ Đôi bàn tay gầy nhẳng chưa kịp vin vào giấc mơ trưa nôn nao đánh tráo/ Cả thanh xuân ta đã vồn vã kiếm tìm!