Đôi lúc tôi có cảm tưởng như Hoàng Phủ Ngọc Tường muốn tạo dựng một huyền thoại thật đẹp về tình bạn nghệ sĩ qua sự nhiễu nhương cuộc thế trần gian như một cõi tạm phù hư…
Thơ Trần Hoàng Phố là thơ của những khắc khoải nhân sinh trôi từ cảm thức hư không đến nỗi cô đơn bản thể mà khi tiếp nhận người đọc không khỏi trở trăn, đồng cảm trước những nghĩ suy thành thực của thi nhân về cuộc đời, về phận số con người trong cuộc sống vốn còn đầy những bất an…
Khước từ nhạc tính như là linh hồn của thơ điệu ca và điệu ngâm, thơ Trần Hoàng Phố kiến tạo không gian mĩ cảm chủ yếu ở hai lớp phong cách và hình tượng - chủ đề. Tôi thấy trong thơ anh có hai hình tượng mang sức nặng biểu nghĩa quan trọng: “cái bóng” và “linh hồn”.