Hóa ra bài và ảnh của mình đăng số này. Tôi, thằng nhà văn sống trên xó rừng Hoàng Liên ngồi cùng một trang với Linh Nga Niêk Đam, nhạc sĩ, nghệ sĩ người Êđê Đắk Lắk và Sôrya, nhà quản lý văn hóa, người Khmer.
Nhà thơ Đỗ Nam Cao cùng những chiến sĩ văn nghệ giải phóng đã tạo nên bức tranh thơ sống động hiện thực, phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh, làm tăng thêm động lực chiến đấu cho quân dân ta trong thời khắc nghiệt ấy.
Đó là một quyển sách mang tên ‘Một con người, một con đường và một lịch sử: Hồ Chí Minh – Thư gửi nước Mỹ’.
Đó là sức mạnh đi lên làm đẹp cuộc đời, làm đẹp lòng người của thành phố mới” thì chắc chắn thành phố này không có dòng thơ, văn xuôi TNXP.
Ta thử dùng chìa khóa ấy vượt qua cửa ải chính – tên bài thơ, để tham dự vào một cuộc chinh phục bảy cánh cửa – bảy câu còn lại. Hi vọng người đọc sẽ có một cuộc chơi, với những cảm giác phiêu lưu, chiến thắng đầy hứng thú.
Loạt bài này sẽ làm rõ những tình tiết hư cấu trong tiểu thuyết cũng như khai thác yếu tố mà Tam quốc diễn nghĩa không đề cập đến.
Không chỉ là người gốc Việt đầu tiên, giáo sư Nguyễn Thanh Việt còn là người Mỹ gốc Á duy nhất từ trước đến nay tham gia chấm giải Pulitzer – một trong những giải thưởng uy tín nhất của Mỹ và thế giới, được trao cho nhiều lĩnh vực, trong đó có báo chí và văn học.
Một nhà thơ lặng lẽ, đã tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ ở chiến trường Nam Bộ, không hề PR cho thơ mình, nhưng thơ thực sự hay, cho tới khi anh qua đời thì thơ anh mới được nhiều người biết đến và yêu thương. Thơ thứ thiệt không bao giờ sợ thiệt đâu!
Đến năm 1918, lần đầu tiên tại Nam Bộ, Việt Nam mới xuất hiện tờ báo dành riêng cho phụ nữ, đó là tờ Nữ giới chung do nữ sĩ Sương Nguyệt Anh - con gái của Nguyễn Đình Chiểu - làm chủ bút.
Và cứ thế, câu chuyện mở ra như giữa những người thân trong gia đình. Một thời Việt Nam khói lửa chiến tranh, một thời những người con Cuba không tiếc mồ hôi và cả máu của mình giúp Việt Nam khắc phục hậu quả chiến tranh.