Theo dòng hồi tưởng, tác giả kể lại những kỷ niệm mơn man, êm đềm sâu sắc của tuổi thơ trong buổi tựu trường đầu tiên trong đời, khi ông được mẹ dẫn đi đưa vào lớp năm, lớp đầu cấp tiểu học của trường Pháp – Việt trước năm 1945.
Khước từ miền thanh tịnh// Phiêu phong mảnh áo trần/ Chan hòa phố chợ// Yêu, ghét, giận, thương hồn nhiên nhịp sống/ Thời gian viên toàn mật niệm/ Câu thơ hôm nọ tự đơm hoa
Trong giới văn nghệ nói chung và cánh nhà văn ở Tạp chí Văn nghệ quân đội nói riêng, Thanh Tịnh nổi tiếng là một người hài hước, hóm hỉnh với những giai thoại và các mẩu chuyện vui được truyền tụng qua nhiều thế hệ. Vậy mà giữa hàng ngũ những người chịu ngang trái về mặt tình cảm phải chịu cảnh cô đơn trong giới văn nghệ sĩ thì trường hợp của ông là kéo dài lặng lẽ và xót xa hơn cả.