(Kỷ niệm 90 năm phong trào Thơ mới, 1932-2022)
Thi sĩ từng phát hiện người đời đôi khi nhìn nhận mình như một gã lẩm cẩm như một cô hàng xóm một hôm – nhìn tôi như thấy một ông khác thường – vừa điên dại vừa thê lương – vừa vui trời đất , vừa buồn nắng mưa …
“Con đường trong mơ dẫn đến nơi biển xanh sóng hồng hạnh phúc hôm nay/ Vi mạch tế bào ban sơ bừng nở/ Nghe tiếng sóng vỗ da mình tở mở/ Tan hoà cùng thiên nhiên tình yêu đích thực dưới trời/ Tôi tìm thấy tôi”.
Việc đọc, thẩm định tác phẩm của nhiều gương mặt quan trọng làm nên bộ phận văn học này cũng dần đi vào bài bản. Đặc biệt, trong số đó, một vài tên tuổi nổi bật đã có thể xướng lên với niềm yêu mến, ngưỡng mộ công khai.
Người cha chụp, khi họ còn xanh mướt tuổi xuân ở chiến khu Việt Bắc. Còn người con chụp họ khi đã về già gai góc ở Hà Nội.
“Mỗi chúng ta có cùng thời gian nhưng ở những không gian khác nhau và những sự kiện khác nhau. Và thế, tôi chỉ là người của không gian ấy và không thuộc vào một không gian khác trong cùng một thời gian. Vì thế mà tôi vừa là tất cả nhưng cũng chỉ là một nhỏ bé trong vô vàn rộng lớn”.
Hóa ra bài và ảnh của mình đăng số này. Tôi, thằng nhà văn sống trên xó rừng Hoàng Liên ngồi cùng một trang với Linh Nga Niêk Đam, nhạc sĩ, nghệ sĩ người Êđê Đắk Lắk và Sôrya, nhà quản lý văn hóa, người Khmer.
Nhà thơ Đỗ Nam Cao cùng những chiến sĩ văn nghệ giải phóng đã tạo nên bức tranh thơ sống động hiện thực, phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh, làm tăng thêm động lực chiến đấu cho quân dân ta trong thời khắc nghiệt ấy.
Việc hôm nay chớ để ngày mai mới làm, vì có khi không kịp.
Ông viết rằng giải thưởng là ''sự công nhận tuyệt vời về một tác giả có nhiều độc đáo gây ấn tượng và chạm đến mọi người trên toàn thế giới''. Các tác phẩm lớn của Fosse được viết bằng biến thể Nynorsk của tiếng Na Uy với đặc điểm nổi bật là sự tối giản. “Chủ nghĩa tối