Trang chủ Tìm kiếm với từ khóa: "Lê"


Tìm theo:

Một lần với nhà thơ Du Tử Lê
21-01-2022     

Thú thật, trong đời, chả nghĩ lại có thể được gặp Du Tử Lê bằng xương bằng thịt. Thi thoảng nghe bạn bè đi Mỹ về kể Du Tử Lê thế này Du Tử Lê thế kia lại thấy… thèm, rồi lại nghĩ, ông ấy lắc lơ thế, nghìn trùng thế, thôi thì, nghe Khúc Thụy du để thấy ông ấy.

Nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai – Có nhiều cơ hội cho văn học Việt Nam
14-01-2022     

Năm 2021 là một năm thành công rực rỡ với nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai. Tác phẩm “The Mountains Sing” (tạm dịch: Những ngọn núi ngân vang) của chị đã vinh dự nhận 6 giải thưởng văn học uy tín của thế giới. Nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai đã tự tin viết lên “bản đồ văn học” cho chính mình bằng cách sáng tác trực tiếp bằng tiếng Anh, đồng thời góp phần khẳng định vị thế của nhà văn Việt Nam trên trường quốc tế.

Bể người thăm thẳm – Truyện ngắn Nguyễn Thị Lê Na
08-01-2022     

Bàn về sáng tác của phái đẹp, các nhà phê bình nữ quyền cho rằng, điểm khác biệt về sinh lý, cảm xúc cùng với diễn ngôn phái tính hình thành hành văn nữ, lối viết nữ. Viết về nữ giới, trong cái nhìn nữ, giọng văn của phái đẹp bao giờ cũng chân thực, quặn thắt. Họ viết như viết cho nỗi niềm chính mình. Họ vừa chia sẻ, cảm thông với các nhân vật nữ vừa cùng đối thoại, tranh biện với nam giới về giá trị sống. Sự song trùng cảm xúc này là thế mạnh và nét biệt khác của họ so với các cây bút nam giới. Nguyễn Thị Lê Na là một cây bút thể hiện rất rõ ý thức phái tính và sắc thái nữ quyền trong các sáng tác của mình. Từ “Bến mê” đến “Đắng ngọt đàn bà”, giọng văn của chị vẫn ấm nồng, mềm mại với những đề tài về tình yêu, cuộc sống gia đình, thân phận người phụ nữ. Vanvn xin giới thiệu đến quý bạn đọc truyện người “Bể người thăm thẳm” của chị.

Có đúng là phi công vũ trụ Gherman Titov “cứu” tượng Bác?
04-01-2022     

Đúng là bó tay! Do cái thông tin cũ rích bịa đặt này lại tiếp tục lan truyền trên mạng xã hội, tôi đành phải một lần nữa lên tiếng phản biện.

Nguyễn Thi – gương mặt tiêu biểu của đội ngũ nhà văn cầm súng
22-12-2021     

Hơn thế, trên cái di sản viết và ghi chép cần mẫn còn may mắn giữ lại được, thấy tiếc xót cho biết bao dự định mới mẻ, lớn lao, sau những gì đã được in, có không ít trang lấp lánh bao tài năng như Ước mơ của đất và Sen trong đồng, bên những trang thật sự là chói sáng bởi nó là đỉnh cao – những đỉnh cao đứng bên nhau mà không hề che khuất nhau, mà luôn luôn gây ngạc nhiên như: Chuyện xóm tôi và Những đứa con trong gia đình, Người mẹ cầm súng và Ở xã Trung Nghĩa… Thì đó chính là và chỉ là Nguyễn Thi.

Chùm thơ Lê Đỗ Lan Anh: Những con thú nuốt bóng cha ông
20-12-2021     

Trong chiếc hang đầy xương và máu// Người đàn ông vẽ hươu viên đá bén lên trong mắt người/ Cái đẹp được sống và tha thứ// Những con thú nuốt bóng cha ông/ Vệt máu khô bám vào thành vách những manh nha/ Con hươu con triệu năm tìm mắt mẹ nỗi đau bất tử.

Vì sao nhà Lê buộc họ Trần phải đổi sang họ Trình?
19-12-2021     

Nếu 1226, Trần Thái Tông ban lệnh kiêng húy chữ Lý để nhân tâm quên họ Lý thì 2 thế kỷ sau, nhà Lê lại làm theo y chang cách của nhà Trần để nhân tâm khỏi nhớ họ Trần…

Nam Cao – đời viết và nghiệp
09-12-2021     

Nhân kỷ niệm 70 năm ngày mất nhà văn Nam Cao (29.10.1915 – 30.11.1951)

Điên và Đẹp trong thơ Bùi Giáng
05-12-2021     

Đẹp thì ai cũng thích. Điên thì ai cũng sợ. Khổ nỗi chẳng ai thừa nhận có thoáng điên điên mới thấy đẹp lạ quanh mình mà dám cá biệt liều mình. Đơn giản, điên là mất tất cả những gì thuộc về người tỉnh táo bình thường, nhưng được một cái gì riêng họ mà ta không biết, vì ta chưa kịp điên, lỡ điên cũng chẳng chịu nhận mình điên, như thằng say có bao giờ chịu nhận mình say… cho nên đố mà ai hiểu được cái gọi là bí nhiệm ở những kẻ thơ điên, thơ say… mãi tôn vinh cái Đẹp, chạy theo cái kỳ mỹ giữa đời.

“Ông là Lê Đạt”
05-12-2021     

Nhớ một ngày đầu năm Giáp Ngọ (1994), tôi đến chúc Tết nhà thơ Khương Hữu Dụng, khi ấy còn ở phố Phan Bội Châu. Già Khương đang chuẩn bị đi đâu, ăn mặc tề chỉnh, giày đen, áo dạ, khăn len, mũ len, giống như sắp tiếp khách quốc tế. Tôi vội kính chúc ông năm mới trường thọ, toan ra về. Ông níu tay tôi, bảo: “Chở ông đi đằng này một lát”.