Từ nhà số 4 Lý Nam Đế: “Nơi tôi ở hoa đại rơi trắng đất/ Có ai nhìn hoa ngỡ tóc bạc trên đầu/ Cái hòm thư mới một lần sơn lại/ Bác gác cổng già năm trước giờ đâu…?”