Tác giả Hà Văn Thùy phản biện: “Trước ông Nguyễn Hoàng Đức đã nhiều người lên án nền kinh tế tiểu nông của người Việt. Nhưng không hiểu sao, cho tới nay vẫn chưa ai đưa ra một định nghĩa nghe được? Xin nói thật lòng, người đang viết những dòng này cũng mù tịt! Theo thiển ý thì đó phải chăng là cái phương thức sản xuất giúp dân tộc Việt hình thành và tồn tại từ hàng vạn năm nay? Đúng là nó chậm chạp, năng suất thấp, sản lượng nhỏ…Nhưng không thể phủ nhận là nó phù hợp với hoàn cảnh đất chật người đông. Năng suất thấp, nhưng chi phí ít, tận dụng mọi yếu tố sẵn có từ phân, rác, lao động trẻ con… kinh tế “tiểu nông” trở nên hiệu quả. Nó nuôi sống nhiều người, hạn chế khoảng phân cách giầu nghèo và bảo vệ tốt môi trường! Mới đây tôi đọc ở đâu đó một nhà báo phương Tây viết, đại ý: “Đừng dạy những người nông dân đứng thứ hai thế giới về xuất khẩu gạo cách làm ra hạt lúa!” Nhà báo nói đúng. Tại nhiều nơi người dân Việt đang xây dựng nền kinh tế nông nghiệp trong sự hòa hợp tuyệt vời giữa con người, sản xuất và môi trường mà có thể tương lai sẽ gọi là nền kinh tế minh triết!”