<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>Trang thông tin điện tử của Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi</title><link>https://vanhocnghethuat.quangngai.gov.vn/</link><description>Trang thông tin điện tử của Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi</description><generator>Trang thông tin điện tử mỗi xã một sản phẩm tỉnh Quảng Ngãi</generator><item><title>BÙI VĂN TẠO - TRĂM MIỀN NHỚ CHỈ MỘT MIỀN TÂM TƯỞNG -Tiểu luận MAI BÁ ẤN</title><link>https://vanhocnghethuat.quangngai.gov.vn/i916-bui-van-tao--tram-mien-nho-chi-mot-mien-tam-tuong-tieu-luan-mai-ba-an.aspx</link><description>Bùi Văn Tạo có viết rằng: “may mắn tôi có dịp đến nhiều miền quê, tỉnh thành… được ngắm phong cảnh và làm quen với cuộc sống những nơi ấy. Ở đâu cũng đọng lại trong tôi ấn tượng đẹp về đất và người. Điều đó trở thành động lực thôi thúc tôi sử dụng cả tâm trí và cảm xúc để làm thơ bày tỏ suy nghĩ, nỗi niềm. Tôi nhận thấy rằng chỉ có vậy mới thỏa mãn điều mình mong muốn” (Miền nhớ, Nxb Văn học 2013). Vâng, và anh đã thỏa mãn, vì trong thơ anh in bóng dáng của rất nhiều những “Miền nhớ” mà anh đã đi qua...</description></item><item><title>TRẦN THUẬT NGỮ: KHÔNG GIAN VÔ BIÊN - THỜI GIAN VÔ HẠN -Tiểu luận MAI BÁ ẤN</title><link>https://vanhocnghethuat.quangngai.gov.vn/i862-tran-thuat-ngu-khong-gian-vo-bien--thoi-gian-vo-han-tieu-luan-mai-ba-an.aspx</link><description>Còn với người làm thơ, Trần Thuật Ngữ cũng chỉ đơn giản cầm bút viết lên những gì mà cõi lòng mình thúc giục. Vậy mà rồi… đọc thơ Trần Thuật Ngữ, ta cứ bị ám ảnh bởi sự rợn ngợp của không gian bao la và cảm giác lành lạnh trước dòng chảy thời gian vô chung vô thỉ.</description></item><item><title>MAI BÁ ẤN VÀ NHỮNG VẦN LỤC BÁT ĐÙA CHƠI</title><link>https://vanhocnghethuat.quangngai.gov.vn/i801-mai-ba-an-va-nhung-van-luc-bat-dua-choi.aspx</link><description>Nhưng khi đọc thơ lục bát của nhà thơ Mai Bá Ấn, ta mới thấy ông viết thơ rất bình dị, từ ngữ bình dân và lời thơ như những câu nói đùa.</description></item><item><title>VŨ HẢI ĐOÀN - CHƠN CHẤT ĐẤT VÀ TƠ NON CỎ -Tiểu luận MAI BÁ ẤN</title><link>https://vanhocnghethuat.quangngai.gov.vn/i756-vu-hai-doan--chon-chat-dat-va-to-non-co-tieu-luan-mai-ba-an.aspx</link><description>Hòa bình, thống nhất, qua máu lửa chiến tranh, Vũ Hải Đoàn trở về với cuộc đoàn viên. Trên vùng đất của hồn thơ chơn chất bắt đầu mọc lên những đóa thơ tơ non như cỏ cho dù những tháng ngày này, anh đã bước qua cái tuổi thanh xuân.</description></item><item><title>NGUYỄN QUANG TRẦN - TRỜI BỐN PHƯƠNG BIẾT EM Ở PHƯƠNG NÀO? -Tiểu luận MAI BÁ ẤN</title><link>https://vanhocnghethuat.quangngai.gov.vn/i735-nguyen-quang-tran--troi-bon-phuong-biet-em-o-phuong-nao-tieu-luan-mai-ba-an.aspx</link><description>Sinh ra nơi làng quê nghèo (xã Phổ Phong, Đức Phổ) trong một dòng tộc giàu truyền thống cách mạng (anh gọi đ/c Nguyễn Nghiêm - Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ngãi đầu tiên là ông nội thúc), từ năm 1973, anh đã tham gia du kích xã và là thầy giáo ở vùng giải phóng. Chính những bước đi đầu này nên sau hòa bình anh theo học ĐHSP Quy Nhơn và tiếp tục làm nghề giáo cho đến khi chuyển sang nghề báo. Nhưng có lẽ, nghiệp trần gian của anh lại chính là thơ. Và cho đến hôm nay, chuẩn bị đón tuần 49 ngày của anh, trong tôi vẫn cứ thấp thoáng hiện lên mồn một cái dáng dấp phong trần, bụi bặm của một người thơ, đang lơ ngơ đi giữa phố phường với mái đầu vừa điểm bạc. Cứ lơ ngơ kiếm tìm một bóng hình quá vãng rồi thảng thốt kêu lên:</description></item></channel></rss>