| CHÙM THƠ NGUYỄN ĐỨC PHƯỚC | |
| Ngày đưa: 15/12/2022 10:53:09 AM |
|
| Nhà thơ Nguyễn Đức Phước sinh năm 1967, quê quán Quảng Trị, hiện làm Giám đốc Trung tâm Y tế huyện Trảng Bom, Đồng Nai. Anh đã xuất bản 4 tập thơ: Sông thiêng – 2000, Lời biển – 2003, Đêm khát – 2008 và Lục bát – 2018. Nguyễn Đức Phước còn là tác giả của hai ca khúc Loại trừ Corona và Màu trắng yêu thương viết cho đồng nghiệp ngành y tế nơi tuyến đầu phòng chống dịch Covid-19, cùng hơn 20 ca khúc trữ tình lãng mạn khác. | |
| |
|
Vanvn- CẬP NHẬT NGÀY: 14 THÁNG MƯỜI HAI, 2022 LÚC 20:12 Về giải thưởng, Nguyễn Đức Phước đã được nhận Tặng thưởng tập thơ Lời biển năm 2003 của Hội VHNT Đồng Nai; Giải thưởng cuộc thi thơ “Bác Hồ của chúng ta” Báo Văn nghệ – Hội Nhà văn Việt Nam năm 2003-2004; Giải thưởng VHNT Trịnh Hoài Đức tỉnh Đồng Nai lần II (2001-2005); Giải thưởng cuộc thi Thơ tình của Báo Văn nghệ – Hội Nhà văn Việt Nam năm 2006-2007; Giải thưởng cuộc thi sáng tác VHNT “Đồng Nai 45 năm hội nhập và phát triển (1975 – 2020)”, bộ môn Âm nhạc của Hội VHNT Đồng Nai.
Chuyên đề Văn học Đồng Nai của Vanvn.vn trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Nguyễn Đức Phước.
![]() Chuyên đề Văn học Đồng Nai:
ĐÔI MẮT ẤY
Đôi mắt ấy dịu dàng xin nhớ mãi
Một trời mưa thấp thoáng lạnh bên thềm Hành lang đó ngại ngùng như muốn nói Một lời yêu sắp đến để rồi xa Đôi tay ấy vội vàng không dám bắt
Nhẹ nhàng thôi hơi ấm đã truyền qua Thì e ấp ngày mơ từng góc phố Có dành riêng không khí với người xa… Mái tóc ấy cuộn tròn thêm bối rối
Sự hy sinh thầm lặng mỗi đêm về Tình áo trắng cho đi không tiếc nuối Dẫu còn mất không lùi bước bao giờ Đôi môi ấy mỉm cười tươi sắc nắng
Bình minh lên đêm tối sẽ lùi xa Mắt môi ấy dịu dàng xin nhớ mãi Một hình yêu mãi mãi chẳng nhạt nhòa. NGÀY CÒN CỦA RIÊNG TA?
Thế giới thật mà ảo
Thế giới ảo mà thật Ta lang thang trên Facebook, Zalo Ngôn ngữ và hình ảnh Những câu chuyện có có không không Thế giới đêm có thuộc về ta
Khi không gian chỉ là khái niệm Khi thời gian còn là ý nghĩa Để ta gặp em… Ta mông lung trong thế giới đảo điên
Em huyền ảo như làn mây trắng Cơn gió thoảng nồng nàn hương sắc nắng Ngày còn của riêng ta? Thế giới em là một loài hoa
Lời em hát dịu dàng ánh mắt Thời @ nhưng không hip hop Ta còn kịp bước về Thế giới thật mà ảo
Thế giới ảo mà thật Và em…? ĐÀ LẠT NHỚ
Đà Lạt nắng Đà Lạt mưa Đà Lạt rét
Cõng vào đêm hơi ấm bàn tay Hồ Xuân Hương đắm chìm nhung nhớ Gió thông bay xõa mái tóc đầy Ly rượu đắng một đời chưa uống cạn
Nhấp lên môi chờ đợi bao ngày Bên phố núi ảo mờ sương khói Cõng vào hồn một chút men say Đêm giá rét chẳng còn hư ảo
Em bên ta lạc giữa kiếp này Đà Lạt nắng Đà Lạt mưa Đà Lạt nhớ Xin cõng nhau qua hết những mùa cay… ![]() KHÁT HẠ
Ta khánh kiệt như dòng sông khát hạ
Vốc cho em những giọt nước cuối mùa
Em run rẩy chạm ngày xanh vội vã
Xuân quay về dào dạt một chiều hoa.
MẮT YẾM
Bởi đâu nghe tiếng em cười
Lạc đôi mắt yếm cho người thương nhau
Yêu em yêu cuộc tình đầu
Yêu ta tóc đến bạc màu vẫn yêu
Trải qua ngang trái đã nhiều
Xa nhau một lối bao chiều ngóng trông
Về đâu một chiếc thuyền không
Chở vào năm tháng mênh mông đợi chờ
Tìm đâu được bến được bờ
Người xa xa quá bao giờ gặp nhau
Đêm tàn sóng nước nông sâu
Có người ngồi đợi cau trầu thêm vôi
Chạnh lòng một khúc à ơi
Là duyên là kiếp dạt trôi phương nào
Còn đây một phút ngọt ngào
Còn đây một sợi tơ đào hôm xưa.
KHÔNG LẦN HẸN ƯỚC
Hương Giang không lần hẹn trước
Gặp đêm trên bến du thuyền
Tình yêu như vừa chợt đến
Ta về dạo khúc tương tư
Hương Giang mắt cười nhịp bước
Con đường đợi ánh trăng vương
Vòng tay ôm tròn mộng ước
Ta vừa kịp ghé môi hôn
Hương Giang xa rồi chợt nhớ
Môi mềm sợi nắng ban mai
Căn phòng nở vàng hoa phố
Tóc gầy xoã trắng đôi vai
Hương Giang bất ngờ dậy sóng
Thuyền hoa rời bến sông rồi
Giật mình ta vừa tỉnh giấc
Em còn quanh quẩn đây thôi
CHÚT LÊNH ĐÊNH XIN TRẢ LẠI NGƯỜI
(Cho ngày Valentine)
Thôi em ạ sao chưa lời từ biệt
Biển lặng thinh con sóng mãi đi tìm
Mênh mông quá những ngày xuân buốt giá
Ngập ngừng thêm lỗi nhịp con tim
Thôi em ạ ta về chốn cũ
Chút lênh đênh xin trả lại người
Cơn gió thoảng thêm một lần nhức nhối
Cánh hoa đào tô thắm lại bờ môi
Ngày tình yêu tình đã bay cao
Mây trắng trôi về miền ký ức
Hẹn hò chi thêm một lần khất thực
Tay buông tay bỡ ngỡ xuân thì
Thôi em ạ còn chút lòng trinh bạch
Giữ cho nhau cho trọn kiếp này
Để băng giá nói lời chân thật
Mong ngày mai còn ấm một vòng tay.
LỜI CHA
Con tìm về thăm mộ ông
Bước lên thảm cát mênh mông quê nhà
Gió Lào rát mặt đường xa
Trắng trời trắng đất trắng nhào mộ bia
Bao năm cách biệt sơn khê
Khói hương trắng buốt trời quê… nỗi lòng
Nén này con cúi lạy ông
Cánh chim phiêu bạt lâu không trở về
Nắng mưa mưa nắng bộn bề
Nôn nao một mảnh hồn quê không nhà
Nén này xin thắp thay cha
Chiến tranh khói lửa rú xa thắt lòng
Đêm ngày cha ước thăm ông
Tưởng như gang tấc nhưng không kịp về
Chữ trung, chữ hiếu vẹn thề
Chữ chờ, chữ đợi mải mê kiếm tìm.
Bây giờ cha mãi lặng im
Lời xưa len lỏi trong tim rối bời
Thay cha con xin nối lời
Khói mềm run rủi đất trời chiều hôm.
NGUYỄN ĐỨC PHƯỚC
| |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |