| Thơ Trần Võ Thành Văn | |
| Ngày đưa: 16/09/2021 08:06:01 PM |
|
| “Thơ như một cách định nghĩa chân thực với cảm xúc riêng, một hành trình tự thân và tự nhiên. Nhưng, không có nghĩa là thơ chỉ viết cho riêng mình mà tôi luôn mong mỏi thơ nói được và đồng điệu với bao tâm hồn khác.” | |
| |
|
TRẦN VÕ THÀNH VĂN
Sinh năm 1986 Quê quán: Bình Định Hiện sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh Đã xuất bản: Quen và Lạ, Nxb Hội Nhà văn, 2015 “Thơ như một cách định nghĩa chân thực với cảm xúc riêng, một hành trình tự thân và tự nhiên. Nhưng, không có nghĩa là thơ chỉ viết cho riêng mình mà tôi luôn mong mỏi thơ nói được và đồng điệu với bao tâm hồn khác.”
Ra đi, những cánh buồm
Khi cánh buồm bay lên từ cát trắng em bảo tôi về mặc niệm những dòng sông mặc niệm những nụ hôn đang trôi qua bến cảng ngày buồn ngày buồn xanh xao bọt nước ở đó, tình yêu của chúng ta được ca ngợi vĩnh hằng Khi cơn mê lặng lẽ cúi đầu
giữa anh và em và cánh buồm trăng ngụ ngôn vết thương lòng biển cả trăm năm vỡ mặn môi dòng sông bỏ mặc chúng ta rồi Khi cột nước im lìm ngụy biện
gấp gáp mái đầu tóc ướt đêm sâu em bảo tôi về vĩ thanh câu hẹn cũ chỉ thấy trăng trôi trên chiếc bóng đương rằm Và chỉ thấy cánh buồm bay lên từ cát trắng
những ngày quê quán buồn tênh em dặn dò điều chi, tôi chẳng còn nhớ nữa tình yêu như cột nước phía xa mù. Ngụ ngôn mùa đông
Tách biệt với buổi chiều hoang vắng
tiếng chim thầm thì xanh những mảnh vụn hoàn lưu khoanh vùng hơi thở hồ sương ngụ ngôn về một loài ngôn ngữ lấp lánh đôi mắt của rừng những vì sao ẩn cư hốc tối thổn thức bơi qua giấc mơ con chuồn cánh mỏng như trăm năm như nghìn năm tìm kiếm tương lai trong bí mật bầu trời chúng ta đánh rớt bóng mình bên bờ cỏ dại bao la lãng quên mùa đông âm thầm hoa nở trên từng cánh băng trôi tiếng chim sẽ hót qua lời cầu nguyện đám tro tàn mặt trời sẽ bay qua những cánh rừng không hề cây cỏ buổi chiều ngồi rửa tay bên mép mây tiền sử mùa đông mất cắp một mùi hương. Mùa gieo hạt
Mùa tôi sẽ về gieo hạt trong đôi mắt em
những mầm xanh từ đất những tinh khôi từ trời một trăm năm một nghìn năm miệt mài mây trắng tôi hứng bóng mình trên ngón nhụy hương… rồi mê đắm rồi hình dung mãi mãi mùa neo tôi một phím mi thơ này em vời vợi này tình lên xanh này nâu nâu đất cũ kìa mắt em, một trăm năm một ngàn năm cần mẫn nụ mầm mây trắng ru tôi trong mơ ước đời mình những sớm mai thuần khiết những chiều tàn đổi ngôi một phím mi thơ, xanh suốt kiếp người Nguồn: tapchivannghequandoidientu,Thứ Hai, 09/08/2021 00:46
| |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |