| Thơ tự chọn: Nguyễn Ngọc Hưng | |
| Ngày đưa: 16/09/2021 04:31:45 PM |
|
| Chỉ thương cây đòn gánh Dãi dầu nóng lạnh Chung thủy theo người chẳng được nghỉ ngơi! | |
| |
|
Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng
Sinh ngày: 20/4/1960 Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi Tốt nghiệp ĐHSP Quy Nhơn, Ngữ Văn khóa 2 (1979 – 1983) Bị bệnh từ cuối năm 1982 Hiện đang sống ở thị trấn Chợ Chùa, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi với bạn bè thời phổ thông trung học Đã in: 7 tập thơ tình, 7 tập thơ thiếu nhi và Tuyển tập thơ Nguyễn Ngọc Hưng In chung: Nhiều tuyển tập Giải thưởng: Một vài giải thưởng về thơ. Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam CÂY ĐÒN GÁNH CỦA MẸ Đôi thúng thóc càng to chiếc đòn gánh càng oằn
Nheo mắt mẹ cười Lưng mồ hôi bết áo Đã quen nắng mưa tần tảo Mẹ nào có sợ ê vai Tháng năm dày vết sần chai. Chỉ thương cây đòn gánh
Dãi dầu nóng lạnh Chung thủy theo người chẳng được nghỉ ngơi! Rồi một đêm tối đất tối trời
Mẹ đi không về nữa Cây đòn gánh xếp vào xó cửa Thời gian lên nước bóng ngời... Sau những vụ mùa tất bật mẹ ơi
Một hôm con vô tình soi mặt Trong ánh hồi quang di vật Lại thấy mẹ cười Giữa những tràng hoa Lấp loáng Mồ-hôi-nước-mắt! VẲNG NGHE TIẾNG ẾCH Quá lâu rồi tịnh không nghe tiếng ếch
Tự dưng đêm ồm ộp nổi trong lòng Có phải mình đã đến thời mỏi mệt Mắt cứ nhằm hướng dĩ vãng mà chong? Nhớ lời mẹ xưa: Lấy phước ra đong
Đong, đong mãi đến phước trời cũng cạn Đất hương hỏa ông bà ai nỡ bán Bóng phố cao che khuất nửa mặt làng. Đành bó tay trước thực tế phũ phàng
Có kẻ ly hương có người phó mặc Túc tắc thơ túc tắc đời túc tắc Tôi lặng thầm gom nhặt vụn bình yên. Không thể duy trì trong cái vẹn nguyên
Gắng tồn tại trong hồn nhiên mảnh vỡ Làng lên phố đâu phải là vô cớ Sông suối ngàn năm kể chuyện lở bồi... Cách mấy bước chân là gặp nhau rồi
Chi phải bắc cầu ca dao dải yếm Con ếch xanh trốn vào hang kỷ niệm Còn “ộp” bất thần cho giật mình đêm! CHẠM THÁNG CHÍN xa rỗng trời rỗng đất
gần trơ cội trụi cành tưởng không còn nơi trú ẩn cho giấc mơ hạnh phúc thu năm ngoái tan vào lá mục lặng lẽ trồi lên một chấm xanh gió chợt khẽ khàng
nắng chợt mong manh ngại sây sướt chột thui mầm sống ngọn cỏ lông công suốt đời lang thang lêu lổng chẳng biết nghĩ chi bỗng găm lại bần thần kín cổ
kín chân cũng có lúc khỏa trần mảnh voan sương khoác hờ vai bá mị ngực núi eo sông ẩn hiện khoe những đường cong tuyệt mỹ dẫu thấp thoáng hồng nhan họa thủy trước lồ lộ thiên kiều đá cũng thôi miên. không giông tố bão bùng
chạm tháng chín trăng nghiêng thu lặng thế mà ta chao đảo đâu đây có tiếng thở dài lẫn tiếng mở cài khuy áo chẳng còn chiếc lá nào ai đón đợi heo may? NGƠ NGÁC GIAO MÙA Vêu vao mặt cáo mặt cầy
Mặt cò mặt vạc mặt cây mặt người Một hai ba bốn năm mười Tôi ngồi đếm lẫn mặt tươi mặt tàn Khóc. Cười. Loãng loẹt không gian Hoe hoe vàng nắng nhuộm làn tóc tơ. Cuối mùa... Cỏ dại lơ thơ
Nửa tin gió đến nửa ngờ gió đi Hàng cây trơ trụi nghĩ gì Sững sờ trông cánh thiên di ngang trời. Dửng dưng mây trắng không lời
Âm thầm cháy ruột đỏ rơi lá bàng Im trời lặng đất mênh mang Người tan đâu giữa mơ màng khói sương? Nặng oằn tiếng quạ kêu thương
Cành khô võng xuống Con đường cong lên! Nguồn: baovanngheonline
| |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |