| TRANG THƠ TRẦN HOÀNG THIÊN KIM | |
| Ngày đưa: 03/05/2022 07:50:40 PM |
|
| Bóng trăng non mang vũ trụ đi qua thành phố Trăng vĩ đại, trăng đỏ như máu Giương mặt đám mây hình thiên thần nuốt chửng trăng, nuốt chửng sự kiêu hãnh. Cả bầu trời đen đặc | |
| |
|
vanngheonline, 19:07 21/12/2021 TRẦN HOÀNG THIÊN KIM
Vũ điệu Ma
Khi thành phố chìm vào giấc ngủ, những linh hồn bay lên
Nhảy nhót rong chơi trên sân thượng cùng những bông hoa hồng vừa chớm nở Nghịch vòi nước ướt sũng bùn đất và té nước vào nhau Những linh hồn ngỡ mình dương thế Bóng trăng non mang vũ trụ đi qua thành phố
Trăng vĩ đại, trăng đỏ như máu Giương mặt đám mây hình thiên thần nuốt chửng trăng, nuốt chửng sự kiêu hãnh. Cả bầu trời đen đặc Những con ma nhảy múa giai điệu của tử thần
Những con ma quần áo vừa giặt còn đẫm xà phòng nghêu ngao Quẳng mùi lạ ngập thành phố Buồn nôn… Trăng bị nuốt chửng, chớp liên hồi, mưa tuôn
Những ngôi nhà chòng chành trong đại dương Gương mặt thiên thần biến thành ác quỷ cười ngạo loài người bấn loạn chạy trốn sự xâm lăng Sấm vang trời ai cứu nổi trái tim…
CON RẮN Những con rắn ngậm sương chơi trốn tìm trong đêm
Đêm mồng một hái quả đào tiên chín mọng Đêm mồng một những con rắn quấn vào nhau Khát máu Những con rắn trườn qua hàng rào gạch ẩm ướt
Đầm sen mùa hạ đã tàn… Nàng tiên trên trời chạy khỏi đám mây u ám Vấp ngã trong cơn mơ vừa qua… Trần gian nhọc nhằn thay lá
Ai đó trên cao xanh đang vui Thả những con rắn đêm nhỏ to chuyện cũ Biết khi nào mới đến tiệc trăng tròn Neo lại điệu hò xưa cũ
Chèo thuyền ngược tiếng tơ loan Ngoảnh lại nhìn bầu trời khác Ô hay lục lạc dát bến vàng… SÓNG TAM GIANG
Những cơn mưa vội
Vùng sáng phía cầu vồng dội huyết linh ngàn năm Dập dềnh sóng Tam Giang Viên sỏi tròn óng ánh! Ngủ một giấc mộng dài
Ngỡ mình về cõi khác Tung tẩy trong ngôi nhà xưa yêu dấu Mẹ ngồi khâu lại tháng năm còn Bềnh bồng sương, tay khua mái chèo
Buổi sáng gạt mây tìm lá biếc Tìm cọng trăng qua rằm ướt đẫm Nước mắt thế gian mặn mòi Triệu linh hồn bay lên cùng cơn mưa
Vệt sáng đưa em về bên anh Chúng ta tuổi đôi mươi Ngồi bên sông đếm sóng Bay trên cầu vồng óng ánh…
TIỀN KIẾP
Em đi giữa nghĩa địa người lầm lũi
Bóng đêm mang hình thù những cái cây khô quấn vào nhau Quấn vào loài người rách rưới đi hàng dọc hàng ngang Vừa đi vừa lấy tay quyệt vào nước mắt Người người lạc vào bóng đêm loắt choắt
Những đôi mắt sói hoang lặng im lá mục Em tìm anh, nép trong bụi cây chờ phép màu thành hiện thực Ngạt thở bởi quá bí bức, muốn xé bỏ tấm áo cũ để tan vào đất Kéo em dậy, bàn tay anh độ lượng
Cánh tay anh trầy xước bùn và máu lẫn trong từng thớ thịt Ta đi bên nhau từ bi tiếng nhạc Những bóng ma đi giật lùi vào tiền kiếp Dưới gốc cây có ánh sáng nhiệm màu
Le lói giữa đỉnh đầu một vầng nhật nguyệt Những chiếc lá trổ mầm mùa xuân vàng óng Rọi vào gương mặt nhem nhuốc gầy còm trong nghĩa địa chỉ còn lại bê tông Em cúi xuống nhẹ nhàng nhặt một tiếng chuông…
CUỘC HẸN TRONG MƠ
Khi con ma trong em trỗi dậy
Em nuốt chửng mây gió thế gian Nuốt chửng anh tình xa vạn dặm Nuốt chửng đêm trùng điệp linh hồn Muốn quay cuồng trong khối não rỗng
Khối não ngập anh đêm ngày Em muốn bổ từng đường não để tìm một lý do tồn tại Những hình dung mơ hồ như ảo ảnh Con ma trong em say men say
Rượu đỏ như màu mắt của con quỷ 72 nanh ngã ba sông Chẳng có cánh mà bay lên Chẳng có nhiệm màu mà biến hoá Khi con ma trong em thức giấc
Em kéo linh hồn anh ra khỏi tiềm thức Chúng ta có cuộc hẹn trong mơ Mở cánh cửa chạm một miền mây trắng… NGƯỜI VỀ SAY GIỌT RƯỢU TRĂM NĂM
Tỉnh giấc
Trở về từ cõi khác Binh minh lên sa mạc khắc chân trời Cây xương rồng cũng xanh đến lạ Ngựa tung bờm trắng xoá hành quân Tỉnh giấc
Trở mình thấy lạnh Quờ bàn tay chạm nhẹ linh hồn Xanh biêng biếc đôi tà áo mỏng Nhẹ nhàng thôi sợ khói sương tan Tỉnh giấc mộng rồi trôi theo mộng
Bến sông xưa làn nước con đò Người còn đó chiếc cần câu giỡn sóng Cá rô hờ đớp bóng Hằng Nga Tỉnh giấc
Ngỡ còn trong cõi thực Người về say giọt rượu trăm năm Tiếng đàn chùng lay lay hiên vắng Nợ ân tình hoá kiếp sống trần gian… HỎI NHÂN GIAN
Uốn đi, tràn đi, trôi đi lam giang
Bay lên những giấc mơ kéo linh hồn theo Nhặt cành củi khô nhen lên nhúm lửa đông Đốt rặng chuối khô trò chơi trẻ nhỏ Em mê man giấc mơ thanh thản
Ru hồn đau nhè nhẹ tiếng sáo diều Ngoảnh lại chỉ là bóng câu qua cửa sổ Hồn lang thang trú ngụ nơi đâu Là là bay bay cánh chuồn chấp chới
Phóng tầm mắt ra xa để nhìn toàn cõi Nhặt chiếc lá bồ đề viết lại đôi dòng lưu bút Hỏi nhân gian tri kỷ được mấy người Gói mộng vào lá sen thơm đẫm hương xuân
Vài giọt nước mắt mưa bụi lây phây bến vắng Thả cánh tầm xuân mỏng manh sắc màu bờ bãi Đón khói trầm bay khoan nhặt nhớ giao thừa… HÁT RU NHỮNG NGÔI SAO TRÊN TRỜI
Ngủ đi những ngôi sao thức đêm
Ngủ đi những mệt nhọc bay bay như mây mềm Ngủ đi cơn gió lang thang khắp thế gian Ngủ đi lá sen gói mộng mơ rải đầy sông Thiên Đức Một, hai, ba ngôi sao nhấp nháy
Mắt ai dõi về trăm năm hoá ngôi sao lặng lẽ Ngôi sao sáng trên trời đêm thành phố Thành phố đã chìm trong giấc mộng say nồng À ơi, ru những ngôi sao sáng trên nền trời đêm
À ơi, ru em những gian nan mệt nhọc À ơi, ru con đường dài một mình À ơi, ru hời nỗi khát trước bình minh Ngủ ngoan giấc mộng ánh sáng lung linh
Năm cánh ngôi sao ru dài năm tháng Sông chở bầu trời đầy thuyền tìm bến đỗ Gom hết tiếng vọng từ ngàn sao trời… BÊN GIƯỜNG CHIẾU MÙA ĐÔNG
Âm âm u u âm âm u u Những linh hồn chạm nhau bên bờ sông thu Mệt mỏi chạy trốn vũ trụ đen đặc loài người cắn xé nhau Những tấm áo rách khoác lên người kẻ chợ Con đò nằm đợi
Gốc đa chòng chành Linh hồn bơ vơ quá mong manh Muốn trốn khỏi thế gian, trốn tiếng gọi bạn tình ới ời không dứt Chạy về căn phòng sặc mùi ẩm mốc
Giường chiếu mùa đông ho khan Vắng ái ân từ ngày hồn đi lạc Người tình xé bỏ những hình nhân mọc tóc Nép vào bông hoa huệ trắng
Ngủ vùi trong tấm rèm mới đón dâu Mơ giấc trăm năm cùng nước mắt Linh hồn bay lên khỏi mặt đất Âm âm u u âm âm u u
Những linh hồn chạm nhau bên bờ sông xưa Chuyến đò cuối đưa hồn về thiên thu Giấc mộng làm người cuốn theo sóng nước… NÂNG LY RƯỢU NHẠT
Ai uống rượu cùng em đêm nay
Ai uống vầng trăng lửng lơ bến vắng Ai uống trầm hương bay bay lời hẹn Ai uống sông Hồng cát bỏng cơn mê Ai nâng chén cụng ly, ai cạn bầu rượu nhạt
Rượu tràn mắt tràn môi cơn khát Rượu chan mây mằn mặn Chảy xuống cánh đồng thác cuốn rạ rơm Ai chưng rượu cay
Nhắm mắt nghe hạt gạo quyện men tình ái Ai nâng bổng giấc mơ lưng chừng núi Cưỡi rồng bay trên cầu vồng Ai lướt bóng qua, bóng chạm rượu đầy
Đổ trắng thềm hoa sen tàn cuối hạ Chạm nụ hân hoan cổng chùa trăng phủ Rượu vỡ tan bình con rắn trườn qua… NHỚ TƯỚNG CÔNG
Có hạt bụi bay trong chiều hoàng hôn
Đậu vào chiếc lá non trên con thuyền độc mộc Ơ kìa có gì như thơ ấu Trên mái chèo, trên sóng, trên sông Có bóng áo nâu chòng chành truyện cổ
Câu kinh buồn rờn rợn chân đê Tiếng gà trưa nhọc nhằn nhớ mẹ Đường xa xa, đường tận chân trời Có nỗi buồn như là tiền kiếp
Xoáy vào tim, xoáy tận tuyền đài Quân Vương hỡi bao giờ trở lại Rải trăng vàng bến đỗ sương mai Tựa đầu vào giấc mơ, tựa bờ vai
Bữa cơm chay chan đời mằn mặn Tháng 10 con đường mềm như lá Tiếng bìm bịp kêu dạ nhớ Tướng Công… AI CÒN NHỚ TỚI NGƯỜI ĐÃ KHUẤT
Uống một ly rượu cho người đã khuất
Men cay ngấm sâu từng mạch đá ngầm Lạnh buốt tâm can, đắng tận cùng da thịt Rượu thơm thơm vị ngọt ân tình Mặc một chiếc áo của người đã khuất
Hơi ấm từ sợi vải hoá bình minh Áo vương lại cuộc đời dài rộng Năm tháng còn in trên tấm vai sờn Kể câu chuyện về người đã khuất
Nghe lao xao tiếng gió gọi mình Câu chuyện ấy có điều bí mật Bỗng thì thầm tiếng lá rơi quen Hát một lời ru cho người đã khuất
Nghe giọt mưa từ phía lặng thinh Cũng có thể từ trong lòng đất Gạt tay lau nước mắt vô hình Ai còn nhớ tới người đã khuất
Bóng còn đau khuôn mặt trên tường Đêm về trốn cài then giấc mộng Mở cổng trời nhớ hú gọi tên… | |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |