| VNQĐ giới thiệu: Thơ Hà Hương Sơn | |
| Ngày đưa: 19/11/2021 08:32:12 AM |
|
| HÀ HƯƠNG SƠN Tên thật: Hà Duy Tỉnh Sinh năm: 1987 Quê quán: Quảng Ngãi Hiện là sinh viên chuyên ngành Sáng tác văn học, Khoa Viết văn - Báo chí, Đại học Văn hóa Hà Nội. | |
| |
|
Nguồn: vnqddientu, Thứ Ba, 16/11/2021 16:55
HÀ HƯƠNG SƠN
Tên thật: Hà Duy Tỉnh Sinh năm: 1987 Quê quán: Quảng Ngãi Hiện là sinh viên chuyên ngành Sáng tác văn học, Khoa Viết văn - Báo chí, Đại học Văn hóa Hà Nội. Giải Khuyến khích Cuộc thi thơ năm 2019 - 2020 của Báo Văn Nghệ. Đã xuất bản: - Cuộc hành hương của giấc mơ, Nxb Hội Nhà văn, 2021 ——— “Thơ ca, đối với tôi không chỉ là ngôn từ, xúc cảm, giãi bày tâm tư, mà còn là mạch ngầm tư tưởng. Nếu một bài thơ chứa trong chính nó những khai mở của trí tuệ, những trào tràn của cảm xúc, những dung hợp của chiều sâu văn hóa, thì với tôi đó là một bài thơ hay.” Màu nước
Trong giấc mơ mỏng manh
tôi nhìn thấy màu nước Tôi đang đi trong rừng hoang trầm lặng
không một bóng người, không một tiếng động ánh sáng lu mờ khói và màn sương giăng đầy lạnh lẽo Chỉ có âm thanh
vọng ra từ trái tim tôi thập thình Câu thơ tôi nhặt được
trên chiếc lá chiều rụng xuống Màu hoàng hôn
chỉ toàn là nước lênh loang ảo mờ là mơ hay là thực? Tôi chứng thực đời mình
với bằng chứng là những câu thơ và chiếc lá đang rụng Đằng xa
những con cò đang chập chờn vỗ cánh Tôi nhìn lên bầu trời
chỉ toàn là biển trút xuống đầu tôi Một màu nước.
Bài số 1
Trên những phù hoa tắm gội
cội nguồn ngàn năm nảy nở anh ngồi mơ tưởng một vì sao Ngọn lửa thắp sáng loài người đi ra từ nguyên thủy
em khiêm nhường như cánh hoa li chiếc máy ảnh nháy lên rồi tắt lịm rực rỡ một khuôn người Cuộc hành hương kì lạ
đưa anh vào thăm thẳm nguyên sơ em chạm vào làn da loài bò sát đó là tiên tổ của chúng ta Những chú khỉ nhảy nhót trong tâm tưởng anh
chúng không bao giờ có khái niệm sự kiêu căng của em là đặc tính của loài người Giấc mơ là phù phiếm
khi ánh mắt anh nhìn thấy những vì sao... Bài số 32
Những lời hứa trống rỗng
những ân tình trống rỗng bèo dạt mây trôi là điều làm anh buồn bã nhất Một khu vườn đầy mùa thu
anh dành tặng cho em như đức tin anh dành cho thượng đế em hững hờ hoang phế giấc mơ Đêm anh ăn sao trời
ngày ăn từng hạt mưa nắng ngậm vào lòng xa vắng một dòng sông Những ngày oi bức nhất
anh một mình ôm giấc mùa thu Một mối tình lặng lẽ
rời đi không tiếng động gì những ân tình những lời hứa như một giấc chiêm bao... Em tin vào thượng đế
sao chúng ta không cùng nhau hành hương đến với ngài? | |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |