| THƠ CỦA TRẦN BẠCH DIỆP | |
| Ngày đưa: 13/11/2023 10:33:36 AM |
|
| Nhắm mắt bầu trời ráng hồng mây lụa Trong veo những bờ sương chưa tan Làng pha ngọn khói xanh lam Lên tóc rạ thơm mùi cơm mới | |
| |
|
Vnqdonline, Thứ Sáu, 10/11/2023 08:47 Cánh đồng
Con cũng sẽ đến được nơi đó
Theo ngọn gió mùi hương cỏ mật cỏ gà Vòng vèo qua hàng dương liễu già nua Bầy chim sâu lích chích suốt những mùa Tiếng đập nước đổ tràn qua bờ cỏ Nhắm mắt bầu trời ráng hồng mây lụa
Trong veo những bờ sương chưa tan Làng pha ngọn khói xanh lam Lên tóc rạ thơm mùi cơm mới Có tiếng rì rầm của hạt và đất
Có hơi thở rất mềm diệp lục những thửa những bờ Bọn con nít êm êm nằm co Mây sương vành nôi hương cỏ Mọc lên những lá non nhẫn nại phục sinh
Hố bom xưa thành bàu nước của làng Qua hết ngọn đồi là quầng mây ánh bạc Là cơn gió vẫy mùa màng bát ngát Là những chân trời mở rộng kéo ta đi Nhắm mắt con cũng thể
Lơ mơ ngày về Mây bồng bềnh bài ru em sau con dốc giàn giụa trăng Suốt đời mẹ Bắt đầu từ con dốc này ra đến cánh đồng Suốt đời con Mang bơ vơ qua những khúc sông Nỗi cô độc của đứa trẻ biết mình đã lớn Mùa trăng sương ngợp rợn lúa vàng
Những kẻ đi mót niềm vui suốt đời mắc nợ đồng xanh Con nhớ lời cha Mọi con đường đều ra tới cánh đồng Con không sợ lạc. ![]() ![]() Mưa không thể ngưng
Tôi nhớ những nhát cọ
Chiều thứ bảy Phố chật như nêm Những hàng cây chạy về phía hoàng hôn Người cúi đầu Mắt đăm đăm khoảng tối Những nhát cọ đập vào vô lối Một mảng đen chơ vơ
Mưa như không thể ngưng Những cuộc say như không thể dừng Người lẫn lộn tôi với ai đó trên ban công Sự giãy giụa màu hồng Trườn ra ngoài bìa vải Tôi nhớ màu vàng bí ẩn
Và ý thức về sự mong manh của những lời hứa Trong dáng tôi quỳ trước tấm toan Đau như không còn đường trở lại Như mưa không thể ngừng Những hộp màu
Đổ hết Làm loãng ra Những bơ vơ Tôi đi như một quân cờ Ngón tay trỏ trên môi Im lặng Ngồi đó mà nghe lời và âm vọng Những tiếng cười chơi
Của số phận. ![]() ![]() Ngộ nhận
Có cơn mưa vừa tạnh
Làm rụng thật nhiều hoa sứ trắng Những lối đi toả hương Bao quanh khu vườn như tấm mạng nhện Ai từng ngồi đó gọi tên Có làn mây ghé qua ô cửa mở
Hôn lên rèm nâu và men sứ tách trà Buổi chiều lơ mơ hoàng hôn không khuôn phép Định nói câu gì mãi không nhớ ra Những ngón tay những ngón tay
Người thì thầm trong khoảng tối bằng giọng rất trầm Và đôi lần tiếng cười như chợt tới Cùng những vòng tròn cô đơn hấp hối... Mở những lối đi riêng sau cửa hẹp
Từng khoá chốt bằng bàn tay dịu dàng Thu mình lại như con ốc sên bé nhỏ Phép lạ mang nỗi buồn rời đi Thầm khẩn cầu hãy mang tôi theo ơi cơn mưa trái mùa
Còng queo sofa xếp từng cánh từng hàng Xếp lại rồi ném đi Đổ gục như bóng cây sũng ướt ngoài kia Hớt hải tiếng còi tàu vào ga Chừng đã muộn Anh thấy không Mưa làm rụng thật nhiều hoa đến hồi đã tạnh Không còn nghe tiếng gọi Một lối đi vòng quanh giữa khu vườn nở ra Những vòng tròn mở ra mở ra không có điểm dừng Ngộ nhận ư?
Những cơn mưa này Thật chua xót Tôi bật cười
Nhưng chúng ta đã từng Vui biết mấy! | |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |