CHÙM THƠ CỦA BÙI THU HẰNG - HƯƠNG THƠM CẤT CÁNH
Ngày đưa:  16/10/2023 10:23:43 AM In bài
Gối đầu trên tán lá/ Gió đưa em phiêu bồng giấc mơ/ Miệng anh ngậm bầu sữa thơm/ Dòng ngọt trườn ướt môi em/ Tràn đẫm mùa xuân bật chồi non thành rừng họa mi/ Cánh hoa li ti mọc lên như sao trời/ Hương thơm cất cánh

Vanvn- CẬP NHẬT NGÀY: 15 THÁNG MƯỜI, 2023 LÚC 10:50

 
Nhà thơ Bùi Thu Hằng ở Hải Phòng
NHỚ NGÔI NHÀ CŨ
 
Nhà tôi ở phía sóng khơi
Nhìn nắng qua vách nhìn trời qua khe
 
Những đêm trăng rọi nhập nhoè
Khói loang cuộn cả tiếng ve buộc trời
 
Tôi ngồi nín lặng bồi hồi
Nhớ ngôi nhà nhỏ ấm lời rạ rơm
 
Dâu tôm ruột bí ngọt thơm
Bão giông không đến giận hờn mau qua
 
Tình như nắng nhuộm sắc hoa
Đói lòng uống tiếng chim ca cầm bằng
 
Nhà chật gói nếp ở ăn
Quanh năm cháy túi nhùng nhằng vẫn vui
 
Ba gian khép kín bùi ngùi
Lươm bươm giậu mướp vấp vùi cong vênh
 
Cột kèo chắp mối gập ghềnh
Vô vi cởi gió nhẹ tênh cuộc người
 
Ngày nao bạn văn ghé chơi
Chiếu manh chải xuống chuỗi cười bay lên
 
Ô cửa mở suốt ngày đêm
Hương quê quấn ngọn nắng mềm vấn vương
 
Nhà cũ xô lệch chiếu giường
Mùa chim sẻ khát uyên ương vũ vần
 
Hoa Dâm Bụt đỏ tay cầm
Trăm mưa nghìn nắng lặng câm thật thà
 
Giấc mơ nhập nhoạng bay xa
Dây bầu ngọn bí trườn qua cảnh nghèo
 
Giạt trôi, trôi giạt cánh bèo
Câu thơ nhỏ lệ tong teo dốc bầu
 
Tòa cao người khó chạm nhau
Long đong hơn thiệt dãi dầu kiếp giun
 
Ký ức đào huyệt vùi chôn
Hồn ngôi nhà cũ chập chờn gọi tên…
 
MÙA HOA GẠO
 
Chiều cong cong tiếng chuông gần
Đền thiêng thánh thót giọt trầm giọt thăng
 
Bến Nghiêng đổ rượu vào trăng
Ngả tôi lại phía sóng dằng dặc khơi
 
Vết thương ngày cũ vừa ngơi
Mùa hoa gạo ướp ngọt lời tháng ba
 
Cời lên quầng lửa mắt nhòa
Tựa vào sắc thắm thiết tha nguyện cầu
 
Vua bà thiền tịnh trên đầu
Mong đời vắt kiệt bể dâu mỏi mòn
 
Làng Chài như tấm thảm con
Đan từ sợi nắng điểm son lối chờ
 
Sắc hoa quyện nhạc vào thơ
Thánh nương tứ vị say sưa nhập đồng
 
Hồn phiêu sắc sắc không không
Mặc cho tím biếc lam hồng nhẹ bay
 
Lần hồi sắc thắm trên tay
Buông xuôi rỗng rễnh nợ vay dã tràng
 
Lá gầy đông rụng sẽ sàng
Chồi non vỗ cánh mơ màng chuyển luân
 
Màu hoa đỏ đến bần thần
Muốn cơi trên ngực mùa xuân ngỡ ngàng
 
Anh về sâu giấc mơ hoang
Em như hoa gạo vội vàng cháy lên..
Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều
ĐÊM AN DƯƠNG
 
Dẫu chưa mắc nợ lời mời
Thì cam Đồng Dụ vẫn tươi sắc mùa
 
Đa đoan từng tiếng chuông chùa
Mắt đào đỏ ngóng trắng mưa bên thềm.
 
An Dương mới thật thà đêm
Phây phây ngực gió trăng liềm treo non
 
Khăn hoa em giấu nét giòn
Tóc mây rối cỏ gót mòn sương sa.
 
Đặng Cương lúa nhắc hương xa
An Đồng máy rộn thiết tha gọi gần
 
Sông Rế ai chuốt mà ngần
Cầu cong eo gái thanh tân phố phường
 
Chạm môi đất bỗng nên thương
Tiếng gà đêm giục về phương mặt trời.
 
RU NỖI BUỒN
 
Buồn ơi hãy ngủ đi nào
Hồn ta quằn quặn biết bao rối bời
 
Đời chưa hết khóc vội cười
Mồ côi trên chốn chợ người là anh
 
Ngủ đi ơi nỗi buồn xanh
Ta nhờ cơn bão dỗ lành nỗi đau
 
Nương nhờ cõi tạm bao lâu
Sao không nỡ sống vì nhau một lần
 
Tự mình ru những mùa xuân
Còn ru cả kiếp phong trần cho ai
 
Chắt lời muôn nẻo chông gai
Dẫu rươm rướm máu trăng cài rỗng đêm
 
Ngủ đi mặc sóng bạc thêm
Vỗ về ru giấc nỗi niềm con tim…
 
NGẪU CẢM VỚI CÁT
 
Gió hiền diện sắc màu mun toát
Tiếng trẻ chạy qua gương mặt thời gian
Người cựu cán bộ công đoàn
Vắt cánh tay gầy rám nắng
 
Nỗi nhớ đuôi mắt chân chim mằn mặn
Thương lắm ngày nhoài chân sóng
Gương trong soi rọi tình người
Loé ý nghĩ, nụ cười bên bức tường vôi
Nghiêng trái tim phía màu áo công nhân
Tựa bóng hiện thân cái đẹp
Ngả yêu thương theo giọt mồ hôi
Cảm nhận áo cơm thơm ngà ngọc
 
Ngẫu cảm cát luyện tôi thành thủy tinh gương soi Trí thức – công -nông – binh, chung mùi hương Quấn bện bên khuôn cửa đời thường
Dệt rêu đá để muôn sau còn hát
 
Nhịp đập nhân văn bông hoa sóng nở
Con mắt trong veo nhìn chiếc lá xanh
Đêm chảy xuôi suy tư với cát sinh, thành
Ru tháng ngày hiện thực trên chặng vẻ vang
Bài thơ về người cựu Công đoàn vừa bỏ dấu chấm than
 
Thì tiếng gà như bài ca ngân trong gọi sớm.
 
VIẾT CHO NGƯỜI TRONG NGỰC
 
Ngày đã trôi
Chỉ còn lại vệt ký ức
Đó là khi em biết khóc như đứa trẻ mong được dỗ dành
Như cơn mưa dịu ngọt tháng ba bật màu xanh
 
Thời gian phai dần diệp lục
Chỉ còn gương mặt trong nỗi nhớ
Đó là ngày em biết hát trong cơn say
Giai điệu rồi cũng tan dần như áng mây bay
Duyên trời mang hình hài người đi
 
Sau cơn giông bầu trời lại sáng
Em lần tìm ánh sáng của hơi ấm
Em lần tìm ánh sáng nhịp thổn thức mùa trái cấm
Em lần tìm ánh sáng những chiếc hôn bờ đá xô nghiêng sóng gầm
Em lần tìm vội vã…
Em lần tìm vội vã….
Em lần tìm như tìm bản ngã…
Bàn tay chới với….
Anh ngày càng trôi xa…
 
Để hôm nay
Khi em nghĩ về anh
Khi em viết về anh
Trăm ngàn mũi kim đâm xiên trên ngực….
 
GIẤC MƠ THIÊN ĐƯỜNG
 
Gối đầu trên tán lá
Gió đưa em phiêu bồng giấc mơ
Miệng anh ngậm bầu sữa thơm
Dòng ngọt trườn ướt môi em
Tràn đẫm mùa xuân bật chồi non thành rừng họa mi
Cánh hoa li ti mọc lên như sao trời
Hương thơm cất cánh
 
Đôi chân run rẩy không chạm đất
Bờ vai anh rung chuyển trong vòng tay yêu thương
Não bộ em nhoà ký tự của ngày hôm qua
Không màng đến ước mơ ngày xa
Thiên đường phồn thực
 
Ai đó hỏi em trên đời này điều gì quý giá nhất?
Em trả lời thiên đường….
Điều gì cao sang nhất?
Em trả lời thiên đường…
Điều gì đáng trân trọng nhất?
Em trả lời thiên đường…
 
Nơi đó
Em được say
Nơi đó em được bay
Nơi đó em quên hết đắng cay
Chỉ còn vị ngọt …
 
Cảm ơn anh đã mang thiên đường
Để em quên đi mọi vai diễn nhàm chán
Một mai trở về thế giới khác
Em sẽ mang theo giấc mơ thiên đường….
 
BÙI THU HẰNG

Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi