| CHÙM THƠ CỦA THANH THẢO | |
| Ngày đưa: 16/07/2023 09:42:14 AM |
|
| Bom đánh ban ngày bom đánh ban đêm nặng nhọc buồn vui lại cùng nhau chia sớt bạn đi trước vẫn dáng lưng khòng thân thuộc mang gùi gạo và cuộc đời lao tới chiến trường xa. | |
| |
|
vanngequandoi.com.vn, Thứ Sáu, 14/07/2023 13:16 Chỗ của người bạn
Sáu đợt bom B52
vùi bạn giữa ngày đi tiếp vận thôi bạn nằm đây. Đầu quay về mặt trận gùi gạo và cuộc đời bạn chúng tôi chia nhau mang Chín đợt bom B52
lại trút xuống chỗ bạn nằm chưa nhắm mắt chúng tôi về qua, môi cắn chặt bạn đâu rồi? Rừng khét lẹt khói bom Nấm đất lần này được đắp cao hơn
nhưng chúng tôi biết bạn không còn ở đó đời thanh niên xung phong chúng mình như trận gió chắc gì bạn chịu nằm yên Bom đánh ban ngày bom đánh ban đêm
nặng nhọc buồn vui lại cùng nhau chia sớt bạn đi trước vẫn dáng lưng khòng thân thuộc mang gùi gạo và cuộc đời lao tới chiến trường xa. ![]() Sài Gòn “bao” đủ thứ Sài Gòn “bao” ăn
Sài Gòn “bao” nhậu Sài Gòn bao thương bao nhớ bao tình Sài Gòn bao đủ thứ Bỗng một ngày tôi yêu thành phố ấy
không phải Sài Gòn cho tôi cái gì “bao” tôi cái chi nhưng với tôi Sài Gòn bao đủ thứ Mấy mươi năm qua tôi nhớ mãi lời em gái:
“có chi đâu anh!” câu nói ngọt như những hàng cây xanh cứ tiếc, mình chưa được gặp những người già trèo me chỉ trèo cho vui, cho đỡ nhớ nghề ngày xưa theo nghề này không màng bán mỗi túi me được mấy hào nếu tôi gặp, chắc người trèo me già “bao” tôi ăn những chùm me chín Tôi yêu Sài Gòn từng con hẻm
người quê xa lại rất chân tình ngày tết Đoan Ngọ, ngày rằm tháng bảy vẫn biếu nhau vài cái bánh vài chùm quả “ăn lấy thảo mà anh!” Tôi yêu Sài Gòn
ở thành phố mà cứ như ở làng con tôi ngày trọ học được bà chủ nhà thương như con đẻ tôi từ Quảng vào thăm con, bà mời tôi ăn cơm tấm ghế như mời người trong nhà bây giờ cứ xót xa sao ngày ấy mình chưa thương Sài Gòn đúng cỡ Ngày Sài Gòn mới hòa bình tôi chỉ biết vui chơi
ai gặp mình cũng hớn hở mình gặp ai cũng mừng rỡ chẳng hiểu vì sao Tôi yêu Sài Gòn
vì những điều bao năm rồi chưa hiểu như những bông hoa dầu xoay tít giữa không trung như giọng rao bánh dừa bánh ú điều chưa hiểu chính là điều cảm thấu vì sao mình yêu những vỉa hè Sài Gòn yêu những mái nhà lợp ngói lợp tôn yêu người bình dân tấm lòng rộng mở qua bao mùa miền Trung bão lũ người nghèo Sài Gòn góp tiền thương về nơi xa ấy nơi có thể họ chưa đến một lần Rồi tôi yêu lăng Ông
ngày thống nhất mình từng đi lễ dù không biết cầu xin gì cả Ngài Tả Quân vốn là đồng hương Đức Nhuận, Mộ Đức, Quảng Ngãi người tiên phong đưa Sài Gòn mở cửa cho dân bát cơm no tấm áo lành cho dân bình an người đành chịu đớn đau ngay khi đã chết Sài Gòn nói chơi chơi mà lòng thiệt
không giận hờn ai lâu chẳng mơ quan quyền chỉ mong kiếm sống trên những vỉa hè vật vờ sôi động cười cười bán cả cơn mưa anh em nhậu chơi biết mấy cho vừa… Gửi…
“và Ưu Điềm nơi mẹ đẻ ra tôi
chao thương nhớ là tiếng bìm bịp nước ngày ba bữa nghẹn khoai và rau luộc hai mươi năm vẫn thắc thỏm một ngày về” (Nguyễn Khoa Điềm) Buổi sáng qua Ưu Điềm không còn nghe tiếng bìm bịp nước
tiếng giã bàng cụp cum như giữa Tháp Mười cát trắng lóa chuyện vui buồn ngày trước tôi bồng bềnh trong tuổi thơ anh Những người ăn khoai cứ ăn tiếp đời mình
rau dễ nhất lại là rau luộc gió vẫn chạy mơ hồ trên trảng cát Những chằm sâu còn cá sấu thuồng luồng
hay chỉ nỗi trống không ngày gặp lại câu thơ khổ như làn da tím tái thuở mưa dầm mẹ dắt anh đi Câu thơ anh là một mảnh gương soi
tôi chợt thấy khuôn mặt mình hồi nhỏ ở một miền quê buồn đâu đó không phải mà sao tờ tợ Ưu Điềm Cũng dòng sông lạc giữa cánh đồng
thắc thỏm trắng một nét cò đơn độc như câu thơ rơi ai vừa nhặt được “và Ưu Điềm nơi mẹ đẻ ra tôi”. | |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |