| Trang thơ Tân Hình Thức | |
| Ngày đưa: 02/10/2021 10:31:17 AM |
|
| Nguyễn Hoạt - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Thiền Đăng - Nguyễn Hoài Phương - Nguyễn Tất Độ - Trần Vũ Liên Tâm - Đoàn Minh Hải - Lý Đợi - Hà Duy Phương - Huy Hùng - Lê Hưng Tiến - Đài Sử | |
| |
|
Nguồn: tapchisonghuongonline, 10:37 | 26/06/2012 ![]() Minh họa: NHÍM
NGUYỄN HOẠT
Tình buồn Ngày qua ngày đêm lại qua đêm đồng hồ vô tư luôn điểm tiếng nhưng em không vô tư đỏ mắt chờ anh và anh không tới và thư không tới và tình yêu không tới. Đồng hồ chết - hết pin - và ngày lặng im và đêm lặng im và tình lặng im chỉ có đôi mắt buồn nhỏ lệ. HUỲNH LÊ NHẬT TẤN Ý nghĩa điều bắt đầu Từ khi sinh ra lớn lên. Bạn Có nghĩ tự mình bóc từng hạt lớp da, tính chai lỳ trên khuôn mặt kẻ lạ? Riêng tôi thích khui lớp màng trinh như trái trứng gà mẹ hấp sống trong nồi cơm từ chiều. Muốn ăn xin từ tốn sẽ hấp dẫn như lực hút mặt đất Tôi đang khát uống từng giọt khi cuống họng khô tưởng như có em … THIỀN ĐĂNG Bóng Cái bóng nọ cái bóng của người đàn ông lại gần cái bóng kia cái bóng của người đàn bà hai cái bóng kia cái bóng của người đàn bà và bóng của người đàn ông hai cái bóng ở trên tường gần nhau thật gần như hai người gần nhau thật gần ở trên giường bóng của chiếc giường bất động ở trên tường như hai cái bóng bóng người đàn bà bên bóng người đàn ông bất động ở trên giường hai cái bóng bất động người đàn ông và người đàn bà gần thật gần bất động. NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG Bài thơ về những que diêm Một buổi chiều, và vì thế mà rất có thể là một buổi chiều của ngày thứ năm nào đó, những que diêm tự nhiên cảm thấy sự chật chội trong cái vỏ diêm của chúng càng lúc càng trở nên cùng cực đến không thể chịu được nữa, bèn, lúc đầu là cục cựa, xoay xở và sau đó là lấy hết can đảm cố thoát ra ngoài, để rồi ngay sau đó rơi vào một cái vỏ diêm khác dài hơn và rộng hơn như hầu hết những que diêm khác cùng cảnh ngộ… II Những que diêm, sau đó lại hết sức thêm một lần nữa và những lần nữa, cố gắng thoát khỏi những cái vỏ diêm cũ để rồi cuối cùng lại chui vào những cái vỏ diêm mới, và cứ thế, cứ thế, khi chúng đã tưởng không thể thoát khỏi số phận đã định là ở trong những hộp diêm thì những que diêm tự nhiên lại nẩy ra được một ý tưởng cực kỳ giản dị là đằng nào cũng cháy thôi thì cứ cháy bùng lên, cháy luôn cả những cái vỏ vô dụng từ trước vẫn khăng khăng tự nhận bảo hộ chúng về mọi mặt. ./. 10 / 09 NGUYỄN TẤT ĐỘ Bài tình số 2 tình yêu đẹp như một buổi chiều trên bãi biển có mây có gió có con sóng vỗ bờ cát vàng có đôi tình nhân (có thể là anh và em, cũng có thể là một đôi tình nhân khác) bước đi tay trong tay, mắt nhìn về phía xa xa trong trí tưởng tượng có một chốn bình yên trong đôi môi gắn chặt trong đôi mắt nhắm nghiền trong niềm hạnh phúc trào dâng họ quên rằng chút xíu nữa là đêm TRẦN VŨ LIÊN TÂM Đồng hành của người ăn mày Ngay cả trong một cơn mưa rào, hắn vẫn đứng dựa vào cột đèn; cái mũ hiệu Yankee ngả màu xám hợp với bạn đồng hành của hắn, cơn mưa. Mái tóc muối tiêu dài tới vai; bộ râu ôm lấy cằm, chiếc áo sơ mi bám bụi đất của nông trại ướt át, chiếc quần dài chấm lê trên lề đường lót đá, khóe miệng làm căng nụ cười từ đông tới tây, cơ thể thèm cơn tắm. Bạn đồng hành vấy bẩn câu chuyện đời hắn: nguyệch ngoạc trên một tấm bìa U.P.S: “KHÔNG NHÀ! XIN GIÚP!” Tạ ơn Chúa đó chỉ là một cơn mưa rào không phải là cơn mưa tầm tã. (Dịch từ nguyên bản tiếng Anh, the beggar’s companion.) ĐOÀN MINH HẢI Phố cổ Đêm nghe dòng sông thở dài đêm tôi là dòng sông cũng thở dài tự nhủ mình bắt đầu lại từ đây - hôm nay lão già về tại phố xưa ngồi trong quán cũ với ly cafe đen đắng nhìn đường phố dọc ngang có con ngựa què đang bước qua cầu gỗ rót quá khứ vào tương lai rồi lại rót nghiêng tương lai vào quá khứ thấy tôi hôm nay lão già ngồi đó uống từng ngụm cafe đen đắng và nhìn bụi bốc lên từ ven đường thương xót từng bước chân em thuở xưa lâu rồi hay mới đây hay chưa đến… LÝ ĐỢI Điều an ủi Trên những con đường thành phố có tình yêu của ta. Nàng đi đâu trong thời gian bị chia cắt chẳng có gì quan trọng. Nàng không còn là tình yêu của ta, ai cũng có thể chuyện trò với nàng. Nàng không còn nhớ ra; ai đúng ra là kẻ đã yêu nàng? Nàng tìm hình ảnh giống mình trong những cái nhìn mong ước. Khoảng không nàng đi qua là lòng chung thủy của ta. Nàng vẽ ra hi vọng và nhẹ nhàng khước từ nó. Chẳng cần dự phần nàng vẫn có ưu thế hơn cả. Ta sống trong sâu thẳm tình yêu như một xác thuyền trôi hạnh phúc. Nỗi cô đơn của ta không hề biết nó chính là kho báu của nàng. Trong kinh tuyến bao la nơi tình yêu ta cất cánh, sự tự do của ta đào chỗ cho mình. Trên những con đường thành phố có tình yêu của ta. Nàng đi đâu trong thời gian bị chia cắt chẳng có gì quan trọng. Nàng không còn là tình yêu của ta, ai cũng có thể chuyện trò với nàng. Nàng không còn nhớ ra; ai đúng ra là kẻ đã yêu nàng và soi sáng cho nàng từ xa để nàng khỏi ngã? HÀ DUY PHƯƠNG Đêm trên biển Mỹ Khê Quay lưng về phía mặt người những ngọn dù san sát nằm nghiêng trên bờ cát ngước mắt nhìn sao che chắn cho đôi lứa yêu nhau mọc hồn nhiên trên cát những đôi mắt tình nhân ném vào con sóng những con sóng ném vào biển đêm lênh đênh hát lời tình tự... biển nơi nào cũng là biển mà sao mỗi quãng liếm bờ lại gọi khác tên tôi đêm này với biển Mỹ Khê hun hút bãi bờ trời biển riêng chung riêng chung những ngọn dù từng ngọn sóng riêng chung và tôi riêng chung... Quay lưng về phía mặt người. HUY HÙNG Unlimited Gã nhà thơ học làm nhà khoa học lần mò loanh quanh trong đầu về một tốc độ không giới hạn vượt không gian và thời gian sẽ xô đổ mọi kỷ lục về một tốc độ của một bài thơ không giới hạn vượt không gian và thời gian ra đời sẽ xô đổ mọi kỷ lục thơ ca khi cái đầu gã đang nóng dần lên như Trái Đất đang nóng dần lên và gã mơ về một điểm tựa lý tưởng cho thế giới về một cột mốc lý tưởng cho thế giới như có một cái barrière chắn ngang dòng suy nghĩ đang chờ đợi tiếng hú của con tàu chốc chốc cột đèn giao thông đổi màu: xanh - vàng - đỏ - xanh khi gã nhà thơ vẫn lần mò trong dòng suy nghĩ về một tốc độ không giới hạn sẽ xô đổ mọi kỷ lục để bước qua ngã tư đường sắt chợt một tiếng còi hú lên chói tai: barrière chắn ngang đường tàu! LÊ HƯNG TIẾN Những con chữ nhảy lò cò nắng vỡ ra niềm khát, tay gieo hạt xanh xanh trong mắt, hơi thở ấm bàn chân the thé tinh khôi làm ngọt trái tim; khi nắng tẩm liệm trong suốt thì xúc cảm bắt đầu đỏ ối và những tầng nghĩa làm hồn chuông run rẩy; con người lại bỏ hoang hoài bao dung chỉ vì ong bướm hút quên những phần bí mật. Im lặng mùa gió lên hương và nắng ngẫu nhiên làm nụ cười chuyển màu thì người ta xâu bình yên thành từng địa hạt nước mắt choàng vào ai phù sa rỗng thời gian lên không, những đứa trẻ tắm gội những con chữ nhọc nhằn phơi ải vầng trăng móc và miền nắng móc, những người lớn cũng móm mém những con chữ hằn học phơi ải vầng trăng khuyết miền nắng khuyết; khát vọng tức tưởi máu xông từ đầu mắt tay khi đỉnh điểm thái dương loe lóe những con chữ bỗng hiển linh thì nắng được tẩm liệm trong suốt, trong suốt. Trong và suốt! ĐÀI SỬ Góc phố anh gở những cọng gió rối trong tóc em hoang mang mùa hè chan đầy nắng tình yêu hâm hấp nụ hôn vỡ nắng buổi chiều những cao ốc lêu nghêu người mỹ đen trong bộ đồ lụng thụng trạm xe bus vắng down town vắng chủ nhật vắng em rực rỡ trong trang phục nắng cháy ửng trên đôi môi nắng của ngày cuối cùng mùa hè theo con đường cũ đi hoài trên một con phố uống lại ly rượu có vị chát của ngày hôm qua cái bóng lớn dần theo buổi chiều em ở nơi nào trong góc phố? (SH280/6-12) | |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |