| Trang thơ Khế Iêm | |
| Ngày đưa: 30/09/2021 09:15:05 PM |
|
| Ta khởi từ đời có thật Chạy đi rồi về gió tất tưởi Chiều xa chôn hờ thây ngoài non Đợi nhau từng giờ bướm thổn thức | |
| |
|
Khế Iêm
TỰ CA Mở mắt
Nhấp nháy nghi, hồn nhiên Rơi trên thềm, ruộng đồng chảy mật Chưa bao giờ nước và đất thành bùn Chưa bao giờ điêu linh là mộng Ta khởi từ đời có thật
Chạy đi rồi về gió tất tưởi Chiều xa chôn hờ thây ngoài non Đợi nhau từng giờ bướm thổn thức Dừng lại con quay quẻ may rủi
Dắt tay bước qua cầu nước mắt Thở dài Cười Tiếng hùng hổ Nhè nhẹ rừng lời buông bông lơn Nhát cuốc
Cỏ, hẳn nhiên chết Cho nhanh ngày mầm héo xơ xác Vay trả ngàn kiếp muôn biến đổi Ta ca thiêm thiếp quê mùa thơm. CHÁI XƯA
Gửi các anh Phạm Kiều Tùng,
Nguyễn Tân Văn, Phạm Hoán Đã gãy dập tiếng hót lãnh lót
Cháy tàn môi Lửa bếp Đò ngang Thổi tăm tắp hoài giấc thảng thốt Trong sâu, ru hồi kinh hỗn mang Như vết dao chém, cõi hung hiểm
Ta gọi run cành cơn tang thương Nhai ngấu nghiến thời lúc ô nhiễm Lênh đênh bao nguồn, mưa Tây phương Từ thuở tuổi tác như đồng nát
Sương khói xây thành trăng mộ bia Ta uống say khướt nước quẫn bách Theo gió ra ngoài biên giới kia Bóng núi xanh ngu bước ngây ngất
Đi về giây khắc như ma đưa Ôi thôi ném quách thân vào đất Ta gõ Trầm luân quanh chái xưa. TỪ BIỆT
Có dòng sông
Ngủ mãi Trong hầm mộ Có biển rộng Tắt Nơi khe sâu Con sư tử
Nằm vuốt Sắc Gió Để ngày xanh rơi vào miệng vực Một cành non
Mọc Giữa rừng độc Ta tàn hơi ... TIN BÁO
Những người đưa ta từ bao đời trước đến
Những người chôn ta từ bao đời sau về Âm binh ... Cơn gió nào thổi tan lời nguyện
Con sói về ăn những mảnh trăng Bên cõi người một hồn nắng tuyệt Có tiếng cười ở giữa lòng chăng? Tin báo rằng mặt trời đã tận
Trái đất là một thoáng lửa trôi Một mùi hương của trần gian hóa Đã cuốn theo một lũ ma rồi. TẮT
Chờ đợi
Mất hút Lặng lẽ Lá rơi trong khoảnh khắcẨn mật Mộng gõ tăm tối mắt rộn rã Thoảng đưa hương ngâu thôn đời xa Thõng tay giữa chợ
Gió háo hức Mang máng nhớ đất trời chật chội Vội vã Quát tháo Lửa dìu dặt Chõng tre ngơ ngác ngó quanh quất (Cứ khuấy mãi bùn ao đục
Chẳng hiểu lòng như một chốn mơ) Tắt ký ức Và sáng Bụi Hôn ám Để ngỡ con đường dẫn về nẻo trọ Ngỡ dòng trăng là chuyến đò trôi Và trăm năm Chìm Trong khung hẹp. NHÁNH SẦU
Với ngày, tiếng nói là miểng nhọn
Đập vỡ những chiều xanh tóc gai Với thời, bao nỗi mắt ẩm ướt Ôi chăng, chảy trôi nước tất bật Bồi hồi những trái tim đồi xa
Dập vùi chút dĩ vãng chập chững Bình nguyên thản nhiên trong lòng ta Lần theo ngàn sương, bẫy ương ngạnh Thở đi, bao la thay hừng đông
Thổi ra những thương tích bầm vập Gõ ran những chảo đời có thật Nghe ầm vang sóng rời đầu nguồn Đã chở tro về chôn bến nhớ
Đã ngờ trong một thoáng từ ly Là mở ngỏ ý tình, bỡ ngỡ Ta uống nhầm rượu hay, cơn sầu bi. TRƯA
Dốc
Nhà Râu tóc Xóm quê Phố người tứ xứ Lầm lũi nhớ mùa sóng hương nếp
Sông Ơi chèo Bến ... Nheo mắt trưa
Lòng mây. | |
|
Bản quyền ©2020 Uỷ ban Hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi | |